Đọc lại những lá thư ngây ngô em viết cho anh mà xót xa lòng. Đã cách nhau 9 năm, thời gian trôi qua như ảo ảnh không màu, còn sót lại trong anh mùa hè đã tắt.

Trong anh mùa hè đã tắt
Trong anh mùa hè đã tắt
5 năm rồi phải không em, kể từ ngày mình chia tay, thời gian đủ dài để anh vẫn nhận raa mình không thể quên được em, bây giờ ngồi lại, lục tung ký ức chỉ để anh tiếc nuối vì không thể giữ được em. Ngày mình yêu nhau mùa hè đẹp lắm. Anh, người con trai miền Nam, em là cô gái dịu dàng của miền Trung gió cát, mình gặp và yêu nhau trong những ngày hè bỏng nắng, em xuất hiện như một làn gió mát thổi ngang qua cuộc đời anh, để rồi mỗi lần xa nhau anh lại mong từng mùa hè.
Tình yêu của mình lớn dần theo những mùa hè anh về quê ngoại, anh yêu con đường đầy hoa sen dẫn vào nhà em, yêu khoảng sân rộng trước nhà nơi tình yêu của mình chỉ là những trò chơi tuổi nhỏ. Tình yêu ngày đó trong sáng và thánh thiện lắm, chẳng vướng bận một ước muốn tầm thường nào, những ngày hè rộn tiếng cười của anh và em…
Vậy mà mình xa nhau. Anh buồn, đi đến được tận cùng của nỗi đau, thất vọng và buông xuôi tất cả. 3 năm trời không liên lạc, chưa bao giờ anh thôi nghĩ về em. Anh học tập, ra trường, có công việc ổn định, mình như hoàn toàn thất lạc. Anh lập gia đình, không tình yêu, chỉ nghĩ phải có gia đình thôi. Anh vẫn luôn là người đàn ông tốt, lúc nào cũng dành tất cả cho vợ con, gia đình. Cuộc đời không như mình nghĩ, nhiều biến cố xảy ra, cứ nghĩ sẽ có một gia đình yên ấm, hạnh phúc, ai ngờ đâu…
Anh và vợ anh ly hôn khi con trai chưa tròn một năm tuổi, anh không có lỗi nhưng đời thường hay như thế, bỗng nhiên mất tất cả, mất gia đình, công việc bê tha, chán nản. Thời gian đó anh lại gặp, liên lạc được với em qua mạng xã hội, cuộc đời thật éo le em nhỉ. Nếu gặp em sớm hơn có lẽ giờ này anh đã khác.
Giờ đây anh lại một mình, như vừa trải qua một cơn đau, khó để vực dậy. Anh không còn là anh, mất phong độ, mất hết niềm tin vào cuộc sống, vậy mà mỗi lần được trò chuyện với em anh lại không nghĩ vậy. Anh chưa bao giờ cho em biết về tình trạng của anh cả, anh sợ em thương hại, sợ lắm. Mấy năm trời xa cách, mọi thứ đã đổi thay nhưng chỉ có em là không thay đổi, vẫn gần gũi dù khoảng cách thời gian và không gian là vời vợi. Anh biết giờ mình chẳng thể quay lại như ngày xưa, chẳng thể có em một lần nữa trong đời, vậy mà những suy nghĩ đó cứ ám ảnh anh suốt thời gian này, chắc là anh suy nghĩ ích kỷ quá.
Đêm trước lục tìm được những thứ gọi là kỷ vật của em, chỉ duy nhất những thứ đó anh còn giữ lại. Đọc lại những lá thư ngây ngô em viết cho anh mà xót xa lòng. Ngày ấy và bây giờ đã cách nhau 9 năm, thời gian trôi qua như ảo ảnh không màu, còn sót lại chỉ là ký ức của những mùa hè hoài niệm. “Giờ đây anh bôn ba khắp nẻo đường đời, lòng nặng thương về người em gái nhỏ miền quê”. Anh đã không trở về trong những mùa phượng vĩ đơm hoa vì trong anh mùa hè đã tắt.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...


 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top