Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: EM Ở ĐÂY!Cùng Blog truyện - tiếp tục với phần tiếp theo của truyện ngắn: "Anh, em thích anh!" của tác giả Pikajaita. Phần tiếp theo với tựa đề: Em ở đây!
Phần 1: Anh, em thích anh!
Phần 2: Lời chia tay bất ngờ




Mặc dù vẫn nhớ như in lời cam kết bữa đầu xin việc, nó vẫn không khỏi shock: "Nhưng mà... tại sao???", "Chả tại sao cả - Nguyên nhún vai - anh không cần em ở đây nữa. Đầy là lương của em tháng này

Bàng hoàng, nó nhìn Nguyên, thản nhiên cắm cúi tiếp tục làm việc. Tại sao lại là lúc này, khi nó vừa mới phát hiện ra là nó thích anh? Tại sao tất cả những người nó yêu thương đều lần lượt rời bỏ nó mà đi? Có rất nhiều điều muốn hỏi anh, nhưng rồi nó giữ lời, ngậm tăm ra về. Lần này, nó không khóc, dù lòng nó nghẹn đắng và cả thế giới của nó như sụp đổ.

***

Nó cầm ô, đứng trước quán. Nó vẫn đến, dù đây không còn là "trụ sở" của nó nữa, đến như một thói quen. Nó đã định không bao giờ trở lại, nhưng vẫn không ngăn nổi bước chân. Mưa xối xả. Dòng người vội vã cứ phóng vèo vèo qua, vội vã đi, vội vã về nhà. Nó đúng đó, lặng lẽ. Tấm biển "Đóng cửa" rất to đập vào mắt nó, thay cho mọi lời giải thích. Ba tháng, nó và anh đã kịp có rất nhiều kỉ niệm, rất nhiều khách quen. Thậm chí, nó đã có một vài người bạn. Một điểm đến yên bình, sâu lắng giữa thành phố ồn ào và hối hả. Nó và họ đều biết ơn anh về điều đó, và đều hụt hẫng. Nó đưa tay rờ quanh tấm biển ướt nhẹp. Vẫn cứ mưa. Lạnh. Nó nhớ khủng khiếp. Nó chỉ muốn gỡ tấm biển kia ra, đẩy cửa bước vào. Mưa tạt vào má nó, mềm nhưng đau. Nó nhắm mắt, tưởng tượng bên kia là không gian ấm cúng của quán, tiếng ghi-ta của Nguyên, vài gương mặt thân quen. Người thì ngồi nhẹ nhàng suy tưởng, người thì đeo headphone, chăm chú ghi chép, thi thoảng lại đưa cốc trà sữa lên môi. Người thì mỉm cười trò chuyện với nó. Ướt. Không, không phải thích. Nó yêu anh.
Truyện ngắn: ANH, EM THÍCH ANH: EM Ở ĐÂY!

Khác với Huy, những cảm xúc bồng bột và thoáng qua, ở bên anh nó được yên bình và tin tưởng. Anh không phải là vật thế thân của Huy. Nó khờ thật, tại sao lại lo hão như thế chứ? Anh đâu có giống Huy chút nào đâu? Giờ đây, trong lòng nó chẳng còn chút dấu vết nào của Huy nữa. Gặp Huy, nó có thể mỉm cười. Chỉ có anh, tràn ngập hình bóng của anh, anh có biết không?

Đắng. Nó tự hỏi nếu lúc đó nó nói thích anh, liệu anh có còn làm như thế? Hay là nó còn rơi vào hoàn cảnh thê thảm hơn cả bây giờ?

Giá như những điều nó mong ước là sự thật, giá như anh vẫn ở bên kia. Vô thức, nó đưa tay đẩy cửa. Không khoá.

Anh ngẩng lên nhìn nó. Lòng nó như tan ra, tan ra. Rất nhiều mảnh băng len lỏi trong nó buôn buốt. Cảm giác sung sướng đến tê dại, nhưng xen lẫn cả ấm ức. Một lần nữa, còn được thấy anh ở đây. Khuôn mặt anh, đôi mắt nâu, lông mày rậm, mái tóc hung. Anh khẽ gật đầu để nó ngồi xuống. Bao nhiêu câu hỏi tại sao mấp mé chỉ chực trào ra nhưng không thốt lên lời. Nó ngồi đó, nhìn anh với ánh mắt thay cho bao dấu hỏi.

-Anh sắp đi du học. Có thể em sẽ ngạc nhiên nhưng đúng là thế. Sang Pháp. chố này sẽ có người khác thuê.

...

-Anh mới ở đây được một năm, nhưng nơi này thân thuộc còn hơn chính nhà anh vậy. Hồi đó cãi nhau với bố mẹ, quyết định bỏ thi đại học, tự mở một quán riêng, sống tự lập. Nhưng giờ thì...

-Cãi nhau với bố mẹ ạ?

-Ừ- Anh cười chua chát. Bố mẹ anh muốn anh đính hôn với một cô gái, con của bạn thân kiêm đối tác làm ăn.

-Anh không thích?

-Có.

-Nhưng?

-Cô ấy không thích anh- Nguyên nghiêng đầu, nói nhẹ nhàng- Anh học ghi-ta chỉ vì cô ấy, nhưng chưa một lần được chơi cho cô ấy nghe...

Anh với lấy cây ghi-ta, và không giữ lời, anh lại đàn. Cả hai đắm chìm trong âm nhạc và những nghĩ suy. Những âm thanh dội vào lòng nó, buồn bã, nhức nhối, thản nhiên,... bao nhiêu cung bậc...

-Thôi, để anh đưa em về!

***

Bốn năm sau...

Ở sân bay là chàng thanh niên cao, nước da trắng, chiếc kính đen che đi đôi mắt nâu, nhưng vẫn lộ ra đôi lông mày đen rậm nam tính. Bốn năm, anh mới trở về mảnh đất nơi anh sinh ra, với những kỉ niệm về tình yêu không nói. Người duy nhất được nghe anh chơi bản nhạc tự mình sáng tác. Có lẽ bây giờ cô nhóc cũng đã lớn, đã tìm được một tình yêu đích thực, và sống hạnh phúc. Cô ấy xứng đáng được như vậy. Trong veo và vui vẻ như những tia nắng ban mai, xua tan những gì u ám nhất trong lòng anh. Thậm chí, cô ấy còn không biết...- anh tự nhủ. Sống ở một nơi xa lạ, nói một thứ tiếng xa lạ, ăn những món ăn xa lạ khiến anh quên đi những kí ức buồn. Nhưng ngay khi vừa hít thở bầu không khí Việt Nam, thì con người ngày xưa trong anh trở lại. Anh vẫy taxi, không phải về nhà.

Tắc đường, anh ngó ra ngoài cửa, những gương mặt da vàng, dáng dấp bé nhỏ rất đỗi thân quen. Anh chẳng biết vì sao mình lại đi tới đó. Có lẽ, đến chỉ để đứng ngoài, và chỉ để thất vọng. Nơi đấy có còn gì nữa đâu. Có thể, sẽ là một cửa hàng bán đồ gia dụng chẳng hạn, một vài người sẽ ngơ ngác nhìn hỏi anh mua gì. Có thể người ta đã đập bỏ căn nhà cũ và xây một căn hộ cao để cho thuê. Không, chắc là anh chỉ dám đứng từ xa, nhìn một cái rồi đi.

Nhưng anh phải ngạc nhiên. Khi chiếc taxi dần dần đến, anh thấy từ xa tấm biển "Dịu", vẫn kiêu hãnh như chưa bao giờ bị dỡ xuống. Anh không tin vào mắt mình, tim đập loạn lên khi đến mỗi lúc một gần. Y như vừa mới ngồi trên một cỗ máy thời gian. "Dịu" vẫn thế, không hề thay đổi. Vẫn cách bài trí ấy, vẫn tông màu ấy. Mặc kệ sự náo nhiệt bề ngoài. Mặc dù anh suýt nữa không thể nhận ra khu phố quen thuộc, mặc dù bốn năm không phải là một thời gian ngắn. Nhưng "Dịu" vẫn hiên ngang bất chấp mọi sự đổi thay, vẫn bình thản hệt như phong thái riêng của nó bốn năm về trước.

***

Bốn năm, hàng trăm lần Như đã dõi theo ngôi trường anh học bằng Google Earth, tưởng tượng những bước chân anh đủng đỉnh bước trên con đường đó. Bốn năm, Như ủ kĩ trong lòng tình cảm với người con trai nó quen trong ba tháng. Mà giờ không thể gọi Như là nó nữa, cô giờ đã là sinh viên năm thứ hai, và là chủ một tiệm bánh ngọt xinh xinh.

Làm chủ tiệm phức tạp hơn Như tưởng, nhất là khi còn đang đi học. Cũng may, cô còn có những người bạn giúp đỡ. Hà cũng là đồng chủ quán, và trong những ngày đông khách, Ngọc sẽ đến làm chân "lăng xăng viên". Ngọc rất dễ thương và dễ gần. Cô nhóc đã thích Huy từ lâu lắm, trước cả khi Huy quen Như. Vì Huy, Ngọc đã kịch liệt phản đối vụ đính hôn vớ vỉn của gia đình với một người mà với cô gần như mù tịt. Cũng như Như, Ngọc là một cô nhóc độc lập và tự tin, nên tất nhiên không bao giờ chấp nhận chuyện sắp đặt vô lí như vậy.

Thỉnh thoảng, Huy cũng tới, cả 4 treo biển "đóng cửa" rồi ăn uống trò chuỵên vui vẻ. Bốn năm khiến họ trở thành bạn thân. Những kỉ niệm đã qua được gợi lại dễ dàng. Huy à, cậu không có lỗi, chỉ là chúng ta không có duyên. Vào những lúc Như bận rộn, thì Ngọc luôn ở bên, trêu chọc, trò chuyện, và dần dần Huy nhận ra mình mến Ngọc. Nhưng Huy vẫn lấn cấn, không nỡ nói lời chia tay khi mọi chuyện còn tốt đẹp. Vậy là cô đã đúng- Như nhủ thầm- dù cách làm có hơi cực đoan. Nói chia tay là cách tốt nhất để kết thúc tất cả, khi mà cả hai đã không còn thuộc về nhau nữa. Bống một cảm giác dịu dàng an ủi Như, cô và anh vẫn chưa chia tay nhau. Cả hai chỉ khẽ khàng: "Tạm biệt".

Bốn năm, biết bao lần cầm di động lên, muốn gọi cho anh. Nhưng rồi Như dừng lại, chuyển qua cái số hồi anh còn dùng ở Việt Nam, dù chỉ để nghe những tiếng lạnh lùng vang lên: "Thuê bao quí khách vừa gọi...". Nếu có chút gì nhớ đến cô, hẳn là anh đã nhắn tin, hay gọi cho cô trước. Cô biết người anh yêu không phải là cô. Bốn năm, không một cụôc gọi, không một sms, vẫn yêu, vẫn chờ...
(Còn nữa)
Truyện ngắn sưu tầm

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top