Cùng Blog truyện tiếp tục với phần 2 của truyện ngắn "Cô bạn TV" của tác giả [N]ắng nhé.
Phần 1: Cô bạn TV
Ken_nguyen: Sao dậy sớm vậy? Đêm qua cũng onl muộn nữa.


Amy_able: Toàn thế mà. Thói quen (smile)

Ken_nguyen: Như kiểu bật TV random ấy hả?


Amy_able: Hì.


Ken_nguyen: Thế sáng nay là kênh gì?


Amy_able: Comedy Central.


Ken_nguyen: Như vậy ngày hôm nay sẽ rất vui vẻ đấy. Tôi đoán đúng không?


Amy_able: Chắc thế. Còn cậu, đã thử chưa?


Ken_nguyen: Xem nào… Disney Channel. Tôi chịu, không đoán được.


Amy_able: Hmm. Có lẽ là hôm nay cậu sẽ phải mua một con Mickey tặng tớ (laugh)


Ken_nguyen: … Đi đây. [out]

Truyện ngắn: CÔ BẠN TV (P2)

My ôm laptop và đống folder, đi bộ đến trường. Trường của nó là một khối những viên gạch đỏ đã thấm màu thời gian, cổ kính và im lặng, nằm giữa những bãi cỏ xanh mướt xung quanh. Nó có cảm giác như đang đi trong một công viên hoặc vườn bách thảo nào đó vậy.

- My!

- Ơ, Khánh. Sao giờ này cậu vẫn còn ở đây?

- Hôm nay tôi chỉ cần làm ở phòng lab, ca 10 rưỡi. Đạp xe một vòng chơi thôi.

- Cậu rỗi việc nhỉ.

Khánh (lại) nhíu mày, rồi móc trong túi áo khoác ra, đưa cho My một cái móc chìa khoá hình chuột Mickey.

- Này.

- Ôi, lúc nãy My chỉ nói đùa vậy thôi mà.

- Cầm đi. Nó bằng giá tiền sửa xe đạp hôm nọ, cậu không phải áy náy. Thôi, tôi đi đây có việc. Cậu đi học đi.

Khánh nói nhanh một chuỗi những câu cụt lủn, rồi đạp xe đi như thường lệ. Vẫn còn đang ngỡ ngàng với cái móc khoá trong tay, My gọi với theo:

- Cậu tặng tôi cái này chỉ để trả nợ thôi à ?


***

- Tao bắt đầu thích cái trò “TV random” này của mày rồi đấy My ạ. Hôm nay cho tao bật tivi nhé.

- Ừ. Hehe, Fashion TV à?

- Xồi ôi đúng ý tao. Tao đang định sẽ… đan len My ạ.

- Ặc! Con có nghe lộn không vậy trời! Tiểu thư Jillie bây giờ học đan len!

- Hey, shut up! - Giang cười ngượng. Sáng nay mày được nghỉ, đi mua len về hộ tao. Mua ít thôi, loại rẻ rẻ ấy, để tập dần.

Trời bắt đầu chuyển mùa đông. Cái lạnh nơi đây khác với cái rét buốt ở Hà Nội, nó không thấu đến tận da thịt mà nhẹ nhàng thấm qua những lớp sương mù. My phải mặc cái áo khoác dày sụ mẹ nó nhét vào vali trước khi bay sang đây. Nó bỏ mấy cuộn len nhỏ vào balô, kéo khoá lại, mỉm cười khi thấy con Mickey treo toòng teng ở khoá cặp, rồi đi về nhà. Sau cả tối search trên Youtube thì Giang cũng mò xong cách đan trơn. Dạo này Giang có vẻ yêu đời phấn chấn hẳn lên, vừa ngồi đan vừa hát vang nhà, nhầm, vang phòng. Giọng Giang thanh và cao, My vặn nhỏ volume MTV đi để nghe Giang hát cho ấm lòng.

Kì nghỉ đông đã đến. Giang bay về nhà, còn My ở lại vì vừa về ba tháng hè rồi. Một hôm đến thư viện trường, nó gặp Mark. Cậu ta đeo một cái khăn màu vàng điểm ít trắng, đường đan hơi vụng, tổng thể là rất xấu. Không ngờ gu thẩm mĩ của cậu ta tồi thế, chẹp. Khoan đã, nhìn nó rất quen…

- Mark! Khăn này của Jill đúng không?

- Uh. Jill tặng tớ trước khi về Việt Nam.

- Quái, sao nó không bảo gì tớ?

- Thực ra tớ nhận thì cứ nhận thôi, nhưng giá mà cái khăn này là của Amy đan thì tốt biết mấy, nhỉ?

Mark nháy mắt đầy ẩn ý và nở nụ cười “hot boy” của cậu ta. My nhíu mày và bỏ đi.


***

Những hôm được nghỉ buổi sáng, nó không ở nhà xem tivi và ngồi chat chit nữa. Thay vào đó, nó dậy sớm, đem chỗ len trắng thừa của Giang ra công viên ngồi đan. Đương nhiên là không phải cho Mark. Chỉ là tự dưng nó thích. Mấy cụ già trong công viên ngồi nhìn nó, cười và gật đầu, vẻ “good job”. Thỉnh thoảng có mấy đứa bé ra nghịch que đan của nó, ríu rít nói một hồi rồi chạy biến. Thực ra mẹ nó đã dạy đan len hồi mới sang đây lần đầu, cộng cả nấu ăn và các việc “nữ công gia chánh” khác, nên khăn của nó nhìn có vẻ… tươm hơn của Giang, hee hee. Chiếc khăn hoàn tất trong khoảng hơn một tuần. Trắng và sáng, đơn giản và ấm áp.

Đã ba tuần My ở nhà một mình, nên cũng đâm… lười. Quần áo bẩn chất đống, lại toàn quần áo mùa đông nên ngại giặt, nó nghĩ bụng, mang ra tiệm giặt là cho nhanh. Bây giờ ngâm tay vào nước rồi lại ốm, mà giặt tay thì đến bao giờ mới xong. Thế là khoác áo, xỏ đôi bốt và quàng chiếc khăn trắng hand-made, My vác bọc quần áo ra tiệm giặt là. Lúc ngồi chờ, nó tranh thủ làm nốt bản report. Thi thoảng nó ngó qua YM, dạo này không thấy Khánh online, có lẽ cậu ta bận hoặc để invi. Mải miết, lúc nó ngó xuống góc màn hình nhìn giờ thì đã gần đến giờ hẹn với professor. Cuống cuồng cất lap, My lấy quần áo trong máy giặt xếp vào túi, trả tiền rồi vội vàng chạy.





- My boy! Cháu có đem vài con tem Việt Nam cho ta không?

- Dạ đây ạ. - Khánh cười nhẹ và đặt cái phong bì lên quầy. Nó chợt nhìn thấy một vật trăng trắng ở sau lưng ông chủ tiệm giặt là.


***

- Mark, làm gì ở trước cửa nhà tớ thế?

- Ah. Amy đi chơi với tớ nhé. Hôm nay là ngày cuối của kì nghỉ rồi.

- Ơ, nhưng…

- Oh come on! Một ngày thôi mà, không có Jill, cậu ngại gì chứ?

- Không phải vậy, mà là tớ…

- Hôm nay Amy có hẹn đi chơi với tôi rồi. - Tiếng Khánh vang lên, ngắn và dứt khoát.

Nụ cười của Mark tắt ngấm:

- Cậu là…

- Ken, Abacus School. Còn gì để hỏi nữa không? Trễ giờ của bọn tôi rồi.

- Nope. Hai người đi đi…

Khánh đèo My đến công viên. Cậu bạn chọn đúng chiếc ghế đá mà My hay ngồi để đan len. My thoáng cười thầm, rồi lại xịu mặt khi nhớ đến cái khăn mà nó cũng chẳng nhớ đã làm mất ở đâu.

- Cám ơn cậu. Không hẳn là tớ không thích Mark. Cậu ta tốt bụng, sôi nổi và khá xởi lởi. Nhưng tính cách của cậu ta… Có lẽ Mark hợp với Giang hơn.

- Tôi thì ghét cậu ta. - Khánh vừa nói vừa nghịch con Mickey trên balô của My.

- Tại sao?

- Nhiều lí do. Bây giờ cũng chưa phải lúc nói.

- Whatever. Lúc nãy Khánh qua nhà tớ làm gì?

- “Rủ Amy đi chơi.” - Khánh nhại lời Mark, làm My phì cười.

- Oops, vậy thì xin lỗi nhé. Hôm nay tớ có hẹn với một người rồi. - My giở giọng “tiểu thư e ấp”.

- Sặc. Stop ngay cho tôi nhờ.

Khánh cười phá lên - tiếng cười đầu tiên của Khánh mà My nghe thấy từ lúc quen nhau đến giờ. My ngạc nhiên, ngẩn ra, tủm tỉm nhìn Khánh - lúc này đã giả vờ quay mặt ra chỗ khác. Cả hai lại im lặng. Rồi Khánh rút trong cặp ra một cái khăn màu trắng, quấn quanh cổ.

- Ơ, cái gì thế này?

- Cậu chưa nhìn thấy khăn quàng cổ bao giờ à?

- Không, ý tớ là.. cậu lấy nó ở đâu?

- Một người đan tặng tôi.

- Trông nó giống cái khăn mà tớ đã làm mất lắm. Cho tớ mượn xem một lát đi.

- Không được. Một khi nó đã ở trên cổ tôi rồi, là tôi không đưa cho ai hết.

- Ai đan tặng cậu?

- Một cô bạn dễ thương. Dễ thương hơn cậu là cái chắc.

My cúi xuống cười ngượng nghịu. Giờ nó đã biết, cái xe đạp dựng chỏng chơ ở công viên những hôm nó đến ngồi đan len là của ai.

- Đồ vô duyên. Tôi nói cậu hay sao mà cậu cười?

- Ừ, tớ là một con bé vô duyên đấy. Còn hơn là một người đi nhìn trộm người ta, lấy trộm khăn của người ta, rồi còn… khen trộm người ta nữa.

- Xì. Đấy đâu phải khen trộm. Mà sao cậu biết chắc là khăn của cậu mà nói thế?

- Đây này, chữ “Amy” tớ thêu ở đây này. Đó, đã biết trước sẽ có người “ăn trộm” nên phải đóng dấu bản quyền như thế, he he.

- Amy…

- Sao?

- Cậu biết tại sao tôi ghét Mark không?

- …

- Hồi trước tôi ghét nó là vì nó hay đến nhà cậu chơi.

- Còn bây giờ?

- Tôi, à không, Khánh ghét nó. Vì nó biết cách bày tỏ tình cảm với My.


***

- Amy…

- Sao hôm nay lại cứ gọi My là Amy thế?

- Sáng nay Khánh bật TV random. Smile TV.

- …

- Nên Khánh mới đến nhà My. Vì Khánh nghĩ hôm nay mình sẽ được nhìn cậu cười, như lúc này này.

- Thế Khánh biết sáng nay My bật được kênh nào không? Playboy TV, ha ha ha…

My cười vang và định bỏ chạy. Nhưng mà đâu có được, vì chiếc khăn trắng đã quàng chặt cổ nó vào cổ Khánh mất rồi! Từ trên cao, một tia nắng nhỏ len lỏi qua màn sương, soi sáng hai nụ cười rạng rỡ.
HẾT 
Truyện ngắn sưu tầm

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top