Buổi sáng, SG nhẹ nhàng bên dưới khung cửa kính của căn phòng nó nằm, nó thức giất với cái đầu băng trắng, nhói đau. Chị của nó đã thức từ bao giờ không biết đang ngồi im lặng nhìn nó, chưa kịp nói gì chị đã giành nói trước:
-         Nhóc dậy rồi hen. Còn đau nhiều hông nhóc, nhóc đói bụng hôn?
-         Ừ không đau nửa, chị dậy sớm vậy? Sao không ngủ thêm một chút?
-         Hihi chị dậy sớm lắm, nhóc ăn hen chị làm nóng lại cho.
-         Ủa chị mua đồ ăn ở đâu sớm vậy?
-         Hổng phải chị mua đâu, của mama nấu đem vô đó.
-         Trời! Phiền thím ba quá, tự nhiên bày vẻ chi không biết.
-         Đồ khờ! Cái này là mama lo lắng quan tâm cho nhóc đó, hổng được ngại mọi người sẽ buồn biết chưa.
-         Ờ ờ!
-         Chờ chút chị làm nóng lại rồi ăn hen.
Chị mang một cái hộp tròn tròn lại cắm điện rồi bấm nút, chắc là nồi điện gì đó lần đầu tiên nó nhìn thấy. Trong khi chờ, chị rót từ bình ra hai ly nước cam, sau đó lấy từ túi ra một dĩa trái cây đã gọt sẵn bọc trong giấy nhựa. Bây giờ nhìn quanh nó mới phát hiện trên chiếc bàn bên cạnh còn có một bình hoa rất đẹp. Biết là đồ ăn, trái cây hoa có lẽ không phải do chị chính tay chuẩn bị nhưng không phủ nhận nó hơi bất ngờ về sự sắp xếp chu đáo của chị, nó im lặng nhìn, chị thì vừa chăm chú sắp xếp mọi thứ lên bàn vừa hát khe khẽ.
-         Xong rồi, nhóc ngồi yên đi nha, chị sẽ mang đồ ăn lại cho nhóc.
Chị múc đồ ăn ra một cái tô, sau đó để lên bàn rồi đẩy lại gần cửa sổ ngay bên cạnh nó. Chăm sóc gì cứ như chăm sóc người liệt vậy không biết, nó khỏe re chứ có phải bị nặng nề gì đâu. Thôi kệ, chị thích thì hãy im lặng cho chị làm, miễn vui là được.
-         Nè nhóc ăn đi, phải ăn hết nha hihi, còn nhiều lắm.
-         Món gì vậy?
-         Súp canh nấm nè, thịt nè, rau củ nè. Mama nói món này rất bổ dưỡng cho người bị thương đó.
-         Ừ! Gởi lời cảm ơn thím ba dùm nhóc nha.
-         Xí! Tự khỏe nhanh rồi qua cảm ơn đi ha. Nhóc ăn đi, ngon vô cùng!
Nó bắt đầu ăn, món ăn của thím ba nấu luôn luôn rất ngon, đang đói nên nó ăn rất khỏe. Đến nổi nó quên mất chị đang ngồi kế bên, nó quay qua, chị đang ngồi dưới thấp một tay chống cằm lên giường nhìn nó, một tay ôm ly nước cam.
-         Nhìn gì dữ vậy? Chị ăn chung luôn đi cho vui.
-         Hông! Chị muốn nhìn nhóc ăn xong mới được. Nhóc phải ăn hết hổng được chừa miếng nào đó.
-         Ờ ờ! Biết rồi! Mà tự nhiên ăn có người ngồi nhìn sao ăn được.
-         Ăn nhanh! Lệnh đó!
-         Hix hix!
Nó đành cắm mặt vào tô canh súp. Xong tô súp, chị bắt nó ăn thêm nửa tô nửa rồi mới chịu cho nó nghỉ, no căng cả bụng. Sau đó chị đưa một ly nước cam cho nó, chị mới lấy tô đổ phần canh súp còn lại trong nồi ra ngồi ăn bên cạnh nó. Lần này đến lượt nó ngồi uống nước cam, ăn trái cây và nhìn chị ăn. Buổi sáng của ngày mới bắt đầu nhẹ nhàng và bình yên như vậy có hoa, có nó, có chị, có những người đi thể dục bên dưới khung cửa kính, có ánh nắng nhẹ nhàng len vào phòng…trừ cái đầu nhói đau của nó nhưng không đủ xua đi nụ cười trên môi.

Khoảng 7h30 bác sĩ mới vào phòng đưa nó đi kiểm tra lại. Không có gì nghiêm trọng, chỉ thay băng, kê đơn thuốc rồi cho nó xuất viện về nhà. Bên dưới xe của chị đang đậu sẵn trong bãi, có lẽ chú thím ba mang đồ ăn qua cho nó rồi để xe chị lại. Chị lái xe qua nhà nó, lần này chị đi rất đúng đường, không cần nó hướng dẫn luôn, công nhận trí nhớ của bà cô này tốt thật. Chị bắt nó lấy thêm quần áo để bắt nó qua nhà của chị để tiện chăm vết thương cho nó. Theo lẽ bình thường, nó sẽ rất ngại và từ chối, nhưng lần này thì khác, nó vui vẻ chấp nhận nghe theo chị vì nó đã tự nói với mình sẽ không ngại ngùng mọi thứ chị muốn làm cho nó, nhất là sự chăm sóc này, mặc dù hơi quá so với vết thương không nghiêm trọng của nó.

Tuy nhiên trên đường đi chị không đi thẳng về nhà mà đi về hướng xảy ra vụ đêm qua, xe chị dừng lại trước công an phường mà nó còn chưa hiểu vấn đề gì xảy ra. Ra khỏi xe, nó giật mình khi nhìn thấy anh Phong, nhỏ Hân cùng một anh công an, một chú đeo kính mặc quần tây áo trắng ra đón, nó càng lo lắng trong bụng vì nhìn vào trong cửa lấp ló những cái đầu của đám hôm qua gây chuyện nhìn ra.
-         Hi em! Khỏe chưa?
-         Dạ khỏe rồi anh. Ủa mà chuyện gì vậy? Sao sao tự nhiên lên hết trên này?
-         Ừ không có gì đâu em an tâm, vào trong có gì em cứ nói đó rồi về. Mọi việc để anh bạn anh lo là được.
-         Dạ dạ!
Trong bụng nó vẫn lo lắng, tự nhiên dính đến công an, có khi nào bị ghép tội đánh nhau rồi bị có tiền án không trời. Nó lén nhìn nhỏ Hân, nảy giờ nhỏ không nói gì, chị im lặng nhìn nó. Còn chị thì ôm lấy bắt tay nhìn nó nháy mắt một cái ra vẻ trấn an. Bước vào trong, nó nhìn thấy đẩy đủ mặt mày của đám bạn nhỏ Hân đêm qua, ngồi tách biệt hai bên bàn, ở giữa là hai anh công an phường đứng dậy chào hỏi nó. Sau đó hai anh công an bước ra ngoài nói chuyện gì đó với anh công an đi chung với anh Phong rồi quay trở vào trong mời nó ra phòng riêng. Nó đoán không sai, một anh công an cùng anh Bình(người công an đi cùng anh Phong), chú Sang (sau này nó mới biết là luật sư của chị Phương ở Việt Nam) vào phòng riêng cùng nó.
-         Được rồi! Em viết mọi việc xảy ra đêm qua vào tờ giấy này cho anh.
Chú Sang ngồi bên cạnh hướng dẫn nó viết, còn anh Bình công an thì ngồi trao đổi riêng với anh công an phường. Nhờ chú Sang hướng dẫn, nó nhanh chóng viết đầy đủ sự việc hôm qua ra giấy, ký tên. Chú Sang đọc kỹ lại rồi ký vào bên cạnh trao lại cho anh công an.
-         Xong rồi. Giờ em ra ngoài cho anh làm việc riêng với luật sư của em.
Nó khẽ dạ rồi đi ra ngoài, hơi ngạc nhiên vì ở đâu tự nhiên có “luật sư của em” . Nó im lặng bước lại ngồi cùng chị với anh Phong, nhỏ Hân. Những đứa bạn nhỏ Hân có mặt tại karaoke hôm qua đều ngồi im lặng, có vài người lấm lét nhìn nó, rồi gục mặt xuống bàn. Nó nhận ra nhỏ Mai, anh Khoa, cũng không dám nhìn nó quá một lần, bên cạnh đó có hai đến ba đứa ngồi trong góc, người cứ như mềm nhũn ra, phải có đứa bên cạnh đỡ (sau này nó mới biết đó là ba trong số những đứa hung hăng nhất gây sự đêm qua, nhất là tên đã đập ly vào đầu nó). Chưa kịp nóng chỗ anh Bình đã đi ra cùng với chú Sang tiến về phía nó.
-         Được rồi mọi người có thể về! Có gì anh liên lạc sau.
-         Ok! Vậy tụi em về, hôm nào qua caffe với chú Năm, em mời anh luôn nhé.
-         Tất nhiên. Chào mọi người nhé!
Anh Bình bắt tay anh Phong, nó rồi quay vào trong chỉ mặt từng người bạn của nhỏ Hân.
-         Em, em, em nửa…có thể về. Còn tất cả vui lòng ở lại tiếp tục làm việc!
Nó nhận ra những người được về là những người không tham gia đánh nhau đêm qua hoặc đứng về phía nhỏ Hân. Đi ra đến xe, nó ngơ ngác hỏi anh Phong.
-         Ủa anh! Vậy là mình về hả?
-         Đúng rồi em.
-         Ủa vậy còn phải làm gì nửa không?
-         Không em.
-         Lên đây chỉ vậy thôi hả? Rồi sau này em có bị gì không?
-         Bị Phương nhốt chứ không bị gì nửa. Haha. Thôi mình về không có gì đâu em đừng lo lắng, mọi việc chú Sang sẽ giải quyết.
Chưa kịp lên xe, những đứa bị bắt lại đi theo từ phía sau lưng gọi nó nhóm nó quay lại chị để ấp úng nói tiếng xin lỗi nó và nhỏ Hân. Ngoài ra nhỏ Mai còn đứng trước mặt nói nhỏ với nhỏ Hân.
-         Có gì mày bỏ qua cho mọi người được không. Sao phải làm lớn chuyện quá vậy?
-         Tau không biết, mày hổng thấy tau cũng bị mấy anh công an hỏi chuyện từ sáng giờ sao?
-         Nhưng mà…
-         Tau bỏ qua cho mày thì được, tau cũng hổng muốn như vậy đâu nhưng việc này lên tới công an rồi, tau hết cách, mày nói chuyện với chị này đi biết đâu chỉ bỏ qua.
Nhỏ Hân chỉ tay vào chị Phương. Ngay lập tức nhỏ Mai cùng mấy đứa khác bước lại gần .
-         Chị ơi! Chị bỏ qua chuyện này được hôn? Tại tụi em uống say rồi hổng kiểm soát được mình. Từ nay về sau tụi em hổng gây chuyện nửa?
-         Phải rồi! Chị tha cho tụi em nghen. Thằng kia mày xin chỉ đi?
-         Chị tha cho tụi em. Ba má em biết chuyện này chắc em chết.
-         Chị ơi! Em còn đi học, chị ơi em xin lỗi. Tụi em sẽ bồi thường thiệt hại. Chị nói mấy ảnh tha cho tụi em…
-         Mon ơi! Mon nói với chị ấy tha cho tụi tui đi.
Nó ngỡ ngàng nhìn những đứa hôm qua còn hùng hổ mắng chửi, tuyên bố sẽ đập cho nó ra trò, đe dọa sẽ rạch mặt nhỏ Hân, sẽ đánh nó không những một lần hôm qua mà còn tìm đánh nó những ngày tiếp theo làm cho thằng nhà quê là nó không còn đất sống ở SG, sẽ làm cặp tình nhân nó và nhỏ Hân phải nếm mùi vì đã không biết điều…hôm nay gần như quỳ xuống xin xỏ tha thứ. Nó cũng chưa rõ chuyện gì xảy ra với tụi đó nên ngơ ngác đưa ánh mắt nhìn chị. Chị mĩm cười rồi kéo tay nó bước thẳng vào trong xe mà không một lần nhìn lại những con người đang xin chị bỏ qua. Anh Phong cũng mở cửa xe cho nhỏ Hân vào trong rồi lái xe đi. Nhỏ Hân quay xuống nhìn chị.
-         Chị! Có thể nhẹ tay một chút với tụi…
Nhỏ Hân chưa kịp nói hết lời, anh Phong đã cắt ngang.
-         Được rồi Hân! Anh nghĩ em đừng xin cho những người đó nửa. Anh biết có hơi quá tay nhưng Phương muốn như vậy, em đừng nói đến vấn đề này nửa, quên chuyện này đi.
-         Nhưng anh ơi!
-         Thôi nào cô bé! Như vậy cũng tốt cho em. Quan trọng hãy nhìn những gì họ đã làm với Mon và em, ai biết được sau này họ sẽ gây hại như thế nào với tụi em.
-         Dạ!
Rồi anh Phong còn ghé tai nói nhỏ điều gì đó với nhỏ Hân khiến nhỏ im lặng đưa mắt nhìn nó, nhìn chị rồi quay lên dựa người vào cửa kính xe. Về sau nó cũng có hỏi anh Phong về việc này thì chỉ biết ngay khi biết tin nó bị thương, chị và anh đã hỏi chuyện nhỏ Hân, ngay sau đó chị sắp xếp nhờ anh Phong điện thoại cho chú Năm là công an (bí mật chức vụ) bạn của gia đình anh. Sau đó chú Năm điều cấp dưới của chú là anh Bình công an quận về phường nơi xảy ra việc, ngay trong đêm triệu tập tất cả những người liên quan vụ việc để giải quyết. Không biết các anh làm việc thế nào nhưng sáng hôm sau thái độ của những đứa gây chuyện thay đổi hoàn toàn, nhất là ba đứa đi không nổi phải có người dìu. Vài ngày sau đó trong thời gian nó ở chơi nhà chị để dưỡng thương, có vài số điện thoại là xưng là ba mẹ của vài đứa gây chuyện nhắn tin, gọi điện hăm dọa mắng chửi nó này nọ. Tất cả tin nhắn chị đều đưa cho chú Sang luật sư. Sau đó vài ngày ở một caffe nằm ven Q7, một vài người lớn tuổi được những người xăm mình, mặt mũi khá dữ dằn đưa đến gặp nó và chị chỉ để họ xin tha cho họ, con của họ vì đã đe dọa. Chuyện này kết thúc ở đây vì chị không cho nó nhắc đến nửa, mọi việc đã có chú Sang làm lo liệu, một thời gian sau đó nó chỉ việc gặp chú Sang vài lần, lên tòa một hai lần trong vai bị hại và nhân chứng. Hậu quả của những đứa gây chuyện hôm đó thì rất rõ một khi đã bị công an xử lý, vài đứa bị phạt hành chính, đưa về giáo dục tại địa phương, nhỏ Mai cũng nằm trong số đó, ba đứa hung hăng nhất thì ba tội bị phạt tù, trong đó anh chàng đập ly vào đầu nó mang đúng bốn tội danh: Gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích, đe dọa xâm hại danh dự và nhân phẩm người khác và tội riêng dành cho anh ta đó là tàng trữ sử dụng ma túy, chất kích thích (tội này thì nó không hỏi được là ở đâu có). Qua chuyện này, không kể đến việc chị, anh Phong và gia đình anh quen biết thế lực như thế nào nhưng cách chị chọn để giải quyết thực sự mang đậm văn hóa của phương Tây nơi chị sống, sử dụng luật pháp, có luật sư riêng để đại diện làm việc pháp lý.

Quay trở lại thời điểm hôm đó, về đến nhà chào hỏi chú thím ba xong, nó tranh thủ kéo anh Phong ra hỏi chuyện, còn chị cũng yêu cầu được nói chuyện riêng với nhỏ Hân. Hai cô gái nói chuyện với nhau ra sao nó không biết chứ nó nói chuyện với anh Phong thì vừa ngạc nhiên vừa sờ sợ nhân vật mang tên chị của nó, lạnh lùng và khôn ngoan đến khó tin, cũng may chị về phe nó chứ phe địch thì héo queo. Sau khi chia phe nói chuyện riêng xong chị tung tăng chạy vào bếp coi thím ba nấu đồ ăn, nó được dịp chủ động nói chuyện riêng với nhỏ Hân.
-         Em sao rồi? Hôm qua giờ về nhà có ngủ được không?
-         Ngủ được một chút. Anh đau nhiều hôn?
-         Không em….À ừ…anh cũng không biết nói gì với em nhưng mà em đừng nghĩ nhiều về chuyện này nửa. Anh không sao và cũng không có giận em chút nào hết. Chỉ lo là em vì chuyện này mà buồn và ngại với anh thôi nhất là chuyện này dính tới công an.
-         Anh hổng giận em thiệt hả?
-         Thiệt! Chỉ lo cho em thôi. Anh Phong nói sau này em không nên lo lắng về những người đó nửa.
-         Em biết rồi.
-         Biết thì cười một cái anh coi coi. Mặt mày em sáng giờ không giống em thường ngày chút nào.
-         Mặt em thường ngày sao?
-         Công chúa hung dữ với anh chứ sao hehe.
-         Em quýnh anh chết giờ. Thấy lâu lâu người ta hiền bày đặt lên mặt chọc hả. Em lo muốn chết nè ở đó chọc.
-         Lo cho bạn em hả?
-         Ừ! Dù sao cũng bạn bè hông hà, con Mai với thằng bạn nó đánh anh bị sao kệ tụi nó, em chỉ sợ anh Khoa với mấy đứa khác bị phạt.
-         Nảy anh có hỏi, anh Phong nói chỉ xử mấy đứa hung hăng nhất thôi. Còn bạn bè em hổng sao đâu, cùng lắm bị cảnh cáo thôi. Nảy anh Khoa cũng được cho về mà.
-         Uhm! Vậy cũng đỡ lo chứ em hổng dám hỏi chị Phương.
-         Sao vậy?
-         Chị Phương hôm qua và hôm nay khác lắm, em sợ và ngại.
-         Khác là khác sao.
-         Thì chị xử lý mấy đứa nó mà hổng nghe em nói một lời nào hết, cũng hổng thèm trả lời em vụ tụi nó luôn.
-         Nảy chị Phương nói gì với em? Có la em không? Hai người có cãi nhau không đó?
-         Hổng có, chị Phương hổng có la em. Chỉ hỏi em về chuyện của em và anh Khoa, rồi an ủi em giống anh nói nảy giờ nè. Chị còn nói…
Nhỏ Hân có vẻ ngập ngừng,
-         Nói gì em?
-         Chị nói sau này hổng cho phép em lấy anh ra làm người yêu giả nửa, hổng được lôi anh vào chuyện rắc rối tương tự để anh bị người ta đánh.
-         Chị nói vậy hả?
-         Nguyên văn đó.
-         Ừ! Nói hơi nặng lời thiệt, nhưng em đừng để bụng nhiều, chị lo cho anh nên nói vậy thôi. Sau này có chuyện gì cần anh giúp em cứ nói, đừng có vì lời chị Phương rồi ngại. Mình là bạn bè, em cứ bình thường là vui.
-         Sao em dám để bụng chứ.
Nhỏ Hân mĩm cười, nụ cười rất lạ.
-         Em biết lần này là lỗi của em, làm anh bị đánh em cũng buồn lắm nhưng mà em cảm thấy lời chị Phương nói quá đáng lắm. Em…em thấy…
-         Khó chịu!
-         Ừ! Em khó chịu lắm! Em khó chịu hổng phải vì lời chị nói, mà vì…vì cách chị lo cho anh.
Nhỏ Hân đưa ánh mắt nhìn xoáy vào nó, không biết nói gì, cũng không dám hiểu câu nói của nhỏ là ý gì, nó chị biết gãi gãi đầu ngập ngừng.
-         Thì chị là chị nên chị lo cho anh. Có nặng lời một chút, em đừng bận tâm quá, chị Phương nói vậy chứ trong lòng không có giận gì em đâu. Thôi mình bỏ qua chuyện này nha.
-          Anh thì lúc nào cũng vậy. Toàn trốn tránh.
-         Anh trốn gì đâu.
-         Trốn tránh những lời em nói.
-         Hì! Thôi thì sao cũng được, tại anh chậm hiểu ý em được chưa. Anh xin lỗi.
-         Anh có lỗi gì mà xin.
-         Xin lỗi vì…vì tùm lum chuyện.
-         Ai mượn anh xin lỗi, em chỉ cần anh hiểu em, một chút một chút thôi.
Nhỏ nói với nó chưa xong câu đã quay mặt bước vào trong nhà để lại mình nó ngồi nhìn theo. Đầu nó lại đau nhói nhói, khẽ đưa tay xoa nhẹ nhẹ trán cho bớt đau vì những suy nghĩ trong lòng, ánh mắt nhìn theo bóng nhỏ khuất dần trong nhà.

“ Không phải anh không hiểu em, anh chỉ sợ mình hiểu rồi sẽ không biết phải làm gì để em không tổn thương vì anh nửa.”


*** Dành cho các bạn chưa đọc "Thông báo"
Mời các bạn tìm mua My Daisy phần 1 ở các nhà sách lớn tại địa phương, hoặc mua online tại www.nhasachphuongnam.com, bên cạnh đó có thể liên hệ ad Ngọc tại fanpage để mua sách có chữ ký, quà tặng.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top