[Mon] Trước khi quyết định tiếp tục theo dõi My Daisy hãy đọc vài lời tâm sự của tôi nhé:
                                                     Vài lời với các bạn



Tất nhiên đôi giày chỉ mang ý nghĩa tinh thần quan trọng đối với nó thôi còn với người khác đó chẳng qua chỉ là một đôi giày, chuyện nhỏ ấy mà. Nhưng chính đôi giày này lại là điểm bắt đầu cho những rắc rối và sóng gió ào đến phá tan cuộc sống bình yên của nó sau khi em đi. Người đặc biệt chú ý đôi giày của nó không ai khác chính là nhỏ Hân. Suốt cả buổi chơi nhà chị, nó cũng chẳng hiểu nhỏ cứ nhìn nó bằng ánh mắt rất lạ, cái tính vô tâm, vô tư sẵn có làm nó cũng chẳng để ý gì nhiều. Đưa nhỏ về nhà, nó cũng tranh thủ trêu vài câu nhưng nhỏ chẳng thèm phản ứng làm nó càng ngẩn mặt ra khó hiểu, sắp đến nhà nhỏ mới chịu lên tiếng:
-         Anh dừng xe lại đi!
-         Chưa tới nhà mà em?
-         Em có chuyện muốn nói.
-         Gì nghiêm trọng dữ vậy cô nương, vừa chạy vừa nói cũng được. Mà nảy giờ sao vậy? Bộ em mệt hả?
Nhỏ im lặng không nói gì, rồi nhỏ lại lên tiếng.
-         Đôi giày ở đâu ra?
-         À em nói giày anh đang mang hả?
-         Chứ còn gì nửa?
Nó chột dạ, hồi nảy có giày mới nên tung tăng mang luôn tới giờ, quăng luôn mất đôi giày cũ bên nhà chị, hình có cái ví nhỏ mới mua trong giỏ đựng giày nửa thì phải, hèn gì nhỏ bực mình.
-         Ờ chết, anh bỏ quên trên phòng chị rồi. Để có gì mai anh chạy qua lấy cho em, cái ví chắc không sài liền đâu ha?
-         Nhìn mặt em có giống nói tới cái ví của anh hông?
-         Ờ đâu đưa mặt lên coi coi, đang chạy xe ngồi trước sao nhìn.
Nó tỉnh bơ trêu, nhỏ im lặng, chắc tức với cách nói chuyện của nó đây, nói gì thì nói từ lâu nó đã quen với việc trêu tức nhỏ như thế này, hình như bị nghiện kiểu giận dữ của nhỏ thì phải.
-         Anh! Lúc nào cũng đáng ghét như vậy mới chịu hả. Đôi giày anh đang mang là sao. Em đi với anh cả buổi có thấy anh mua đôi giày này đâu?
-         À! Giày của chị mua đó em. Hồi nảy chị kêu anh lên phòng để gây bất ngờ cho anh, bó tay chị luôn, mua rồi mà không nói làm mình đi kiếm gần chết.
-         Đôi giày anh thích đó hả?
-         Ừ! Đúng đôi này nè, chị mua chổ cái shop hồi nảy luôn đó.
-         Anh có vẻ vui!
-         Vui chứ, phải biết chị mua sẵn cho anh rồi thì đỡ, khỏi đi vòng vòng mất công.
-         Chị biết anh thích đôi giày này mà hổng đủ tiền nên chị mua sẵn cho anh đúng không?
-         Ừ! Ủa sao biết hay vậy, bộ chị nói với em hả?
-         Em đoán!
-         Chà! Đúng là con gái có khác, nói cái nào trúng phốc cái đó hay thiệt.
Nó cười, chẳng nghĩ gì, chỉ thấy có lẽ nhỏ cũng là con gái nên có cái giác quan riêng của con gái, nói sơ là biết hết mọi việc liền.
-         Đương nhiên em đoán được. Em biết…nhưng em không thể làm được như chị của anh.
Nhỏ nói nhẹ sau lưng bằng cái giọng chùn xuống, nó cảm nhận được rõ ràng.
-         Anh ngừng xe đi!
Nó im lặng dừng xe, hình như nó vừa làm sai gì đó thì phải.
-         Em sao vậy?
-         Anh về đi, em tự về bằng taxi!
-         Gì nửa? Anh làm gì sai tự nhiên đòi về một mình, sắp tới nhà rồi.
-         Em muốn một mình! Anh về đi.
Nó ngơ ngẩn, chưa kịp nói gì chiếc taxi ở đâu tự nhiên chạy đến dừng ngay bên cạnh sau cái vẫy tay của nhỏ, ông taxi nào linh dữ vậy, bộ canh sẵn hay sao vừa nói là xuất hiện liền. Nhỏ bước luôn lên xe, taxi chầm chậm lao đi hòa vào dòng người, nó chẳng kịp gọi nhỏ lại lấy mấy giỏ đồ treo trước xe, mà đây là xe của nhỏ nửa mà. Nó đưa tay như với theo rồi tự rút lại, miệng thở dài  nói với theo nhỏ và cũng như chỉ nói đủ một mình nó nghe:
-         Nè em!..Từ từ...có giận anh thì cũng phải lấy đồ về chứ!
Nó im lặng từ từ cho xe chạy đi, cố chạy thật nhanh để tìm chiếc taxi của nhỏ, nhưng SG mà, đâu chỉ có một mình xe nhỏ đi là taxi. Cố đưa mắt nhìn vào cửa kính tất cả những chiếc taxi mà nó thấy trên đường, trong đầu tự vấn lại mình đã làm gì sai, tất nhiên nó không nghĩ ra được điều gì rõ ràng, chỉ thấy khó chịu vì mình vô tâm quá chừng. Tìm hoài không thấy nhỏ đâu, gọi điện thì tắt máy, thành ra nó chạy thẳng luôn về nhà nhỏ. Nó đứng lấp ló ngoài cổng nửa muốn gọi cửa nửa không dám, chẳng hiểu tự nhiên đang vui lại thành giống tội đồ quá. Được một chút thì chị hai nhỏ đi ra.
-         Ai đó! Làm gì lấp ló trước nhà người ta hoài vậy? Kiếm ai?
-         Dạ! Em Mon nè chị.
-         À! Mon hả em. Ủa sao hai đứa đi chơi chung giờ đứa về trước đứa về sau vậy?
-         Dạ!...Ủa Hân về nhà rồi hả chị.
-         Về rồi, đang ở trong phòng, em vào nhà chơi để chị kêu nó ra.
-         Thôi thôi chị, chắc nhỏ còn giận em. Chị cho em gửi đồ của nhỏ mua rồi em về.
Nó vội vàng từ chối rồi đưa đồ cho chị nhỏ.
-         Trời đất! Hai đứa làm gì gây lộn tới đứa về trước đứa về sau bỏ đồ đạc luôn vậy hả?
-         Dạ không có gây. Chắc em làm gì sai nhỏ giận thôi à.
-         Cái con nhỏ này, tình tình kỳ cục. Thôi em về đi có gì chị nói chuyện với nó cho.
-         Dạ để em dắt xe vô nhà cho.
-         Dắt xe vô rồi em về bằng gì?
-         Xe ôm cũng được chị.
-         Cái thằng này. Thôi chạy xe về đi, có gì chị kêu con Hân nó qua nhà em lấy xe. Có gì cho hai đứa gặp nhau làm lành nửa.
-         Dạ! Vậy em về!
-         Ừ! Bye em!
Nó chạy xe về nhà, sau lưng chị hai nhỏ đứng nhìn nó lắc lắc đầu rồi mới đóng cổng. Về đến phòng nó nằm ngủ thẳng luôn cho đỡ phải suy nghĩ nhiều. Cho mãi tới hai ngày sau nhỏ cũng cẳng thấy nhỏ liên lạc hay qua nhà nó để lấy xe, hết cách nó phải nhờ thằng bạn làm chung quán tan làm chạy theo nó đem xe trả nhỏ rồi quay về. Chị nhỏ nói nhỏ đi đâu cả buổi sáng tới giờ chưa thấy về nhà. Tính ra có mỗi đôi giày thôi mà làm tình hình có vẻ nghiêm trọng, khó chịu thật, thằng bạn chở nó trở về nhà rồi chạy mất, kiếm một người để ngồi chung cũng không có. Vậy là nó lại leo lên nóc nhà ngồi một mình. Đường phố vắng đến lạ, chỉ có tiếng những chiếc xe tải phía ngoài quốc lồ rầm rập lao trên đường. Đột nhiên chuông điện thoại reo làm nó giật mình, là số của nhỏ gọi.
-         Alo anh nghe.
-         Anh là Mon phải hôn?
Phía bên kia tiếng con gái lạ lạ vang lên.
-         Ờ ờ Mon nè, ủa ai vậy?
-         Em Thủy nè! Anh khỏe hôn?
-         Sax! Chị Thủy hả? Ủa Hân đâu sao chị sài điện thoại nhỏ?
-         Trời ơi! Làm gì chưa gì hết hỏi con Hân rồi. Anh nói chuyện với em chút đi hihi.
-         Giỡn hoài chị! Nhỏ Hân đâu rồi?
Bên kia có vài giọng cười của ai đó vọng vào điện thoại. Cái người đang nói chuyện nó biết, lớn hơn nó 3-4 tuổi gì đó nhưng tối ngày chọc chọc nó là anh, từ hồi quen hôm đi sinh tố với em cho tới giờ, lần nào gặp cũng chọc ghẹo nó.
-         Thôi hổng cho giỡn thì thôi. Anh Mon ra đón con Hân về nè. Nó xĩn quắc luôn rồi mà hổng cho ai đưa về cứ đòi phải là anh Mon mới chịu!
-         Ủa đang ở đâu đó chị?
-         Ngoài cái club hôm trước tụi mình đi chơi mà anh hổng chịu vào đó.
-         À à nhớ rồi. Vậy chờ chút em ra.
-         Anh ra nhanh nha anh, tụi em nhớ anh quá hà.
Nó cúp máy, muốn nổi da gà với cái hà của chị này, thêm mấy cái giọng cười hí hí bên kia điện thoại nửa chứ, tuy lần nào đi chơi chung hay có dịp gì đó gặp bị chọc khá mệt tim nhưng cũng vui nếu không kể đến chị Thủy và vài người bạn khác của em đều là người có nhan sắc. Một số cũng đi diễn, chụp ảnh, PG, một vài người thì làm nhân viên kinh doanh trong các bar, club...Vội nhảy xuống nhà mặc thêm cái áo khoác rồi xách con dream cũ kỹ chạy trở ra quận 1. Đến nơi, phải nói cũng hơi thiếu tự tin vì ngoại hình cũng như chiếc xe mình đang chạy. Một ông bảo vệ to cao tiến lại gần nhìn nó như dò xét từ đầu tới chân rồi hỏi bằng cái giọng hình như không mấy thiện cảm cho lắm.
-         Đi đâu nhóc?
-         Dạ kiếm bạn!
-         Bạn nào?
-         Ờ anh chờ chút để em gọi điện thoại. Ủa mà gửi xe ở đâu anh.
-         Mày ngừng xe vô trong góc xích qua chỗ gốc cây đi.
Nó gọi điện thoại, nhưng chẳng thấy ai bắt máy.
-         Sao rồi?
-         Không thấy bắt máy, chắc trong đó ồn quá. Thôi để em vô kiếm.
-         Chắc bạn mày ở đây không đó.
Ông đó đừng chặn trước xe khi thấy nó định dẫn xe vào trong gửi, bắt đầu nghe mùi phân biệt đối xử kiểu khinh người rồi đó. Nó hơi khó chịu nhưng cũng dịu giọng.
-         Bạn em mới gọi kêu quán này mà.
-         Đâu mày gọi điện thoại hỏi kỹ coi coi. Trong đó tùm lum lắm vô kiếm sao được.
Nó đành gạt chống xe đứng xuống gọi điện, một hai cuộc gọi cũng không được, đang chưa biết làm gì trong khi ông bảo vệ cứ đứng trước mặt kiểu như chặn nó lại sợ nó sẽ vào trong phá hỏng nơi ăn chơi sang trọng của họ. Cũng may, một anh bảo vệ khác cũng to cao, đầu trọc thấy nó với ông này đứng lục đục cả buổi nên tò mò đi lại. Hỏi chuyện nhỏ nhỏ ông kia rồi mới quay qua nhìn nó, suy nghĩ một lúc mặt ổng mới dãn ra tươi cười.
-         À! Thằng em bạn con Thủy đúng hôn?
-         Dạ!
-         Trời ơi tưởng ai, em để xe đó vô đi, chắc ồn quá Thủy nó hổng bắt máy được đó.
Xong ổng quay qua kéo ông bảo vệ hồi nãy sang một bên nói nhỏ nhưng nó cũng nghe thấy.
-         Đ.M mày bậy quá! Khinh người ta vừa vừa thôi. Mày dẫn nó vô trỏng rồi nhìn thấy đám bạn của nó rồi biết.
Ông kia gãi gãi đầu nhìn nhìn nó rồi đi trước dẫn nó vào trong. Vừa qua khỏi cánh cổng nhỏ, nó đã thấy choáng bởi tiếng nhạc đinh tai nhức óc, bên trong là rất nhiều con người đang quay cuồng trong tiếng nhạc, mùi rượu, mùi khói thuốc lá, mùi shisa, mồ hôi, mùi nước hoa trộn lẫn vào nhau trở nên cái không khí đúng chất “chơi”. Chen vào giữa những nhóm người khác nhau quây giữa cái bàn nhỏ xíu, lắc lư trong tiếng nhạc, quần áo ai cũng sang trọng, sành điệu, dưới cái ánh đèn đầy màu sắc chớp tắt nhấp nhoáng khó khăn lắm nó mới nhìn thấy bàn của đám bạn nhỏ Hân đang đứng. Chị Thủy vừa nhìn thấy nó liền lấy tay vẫy vẫy hét trong tiếng nhạc dồn dập.
-         Mon! Lại đây nè! Sao lâu quá vậy?
-         Em điện thoại hoài sao chị không bắt máy.
-         À! Con Hân nó giành điện thoại hổng cho chị cầm. Xin lỗi!
-         Không sao! Hân sao rồi chị?
-         Nhìn đi! Xĩn rồi, bửa nay nó uống quá trời.
-         Vậy để em đưa Hân về trước nha!
-         Anh ở chơi chút nửa đi. Hihi lâu lâu mới gặp mà.
-         Đúng rồi, ở chơi chút đi anh!
Tiếng của mấy người khác tươi cười chen vào hét bên tai nó, ở đây người ta chỉ có thể nói chuyện với nhau bằng cánh hét thật to vào tai nhau mà thôi. Nó nhìn một vòng quanh bàn, toàn con gái, ai cũng xinh đẹp, gợi cảm cả, nhưng giờ nó chỉ muốn tìm thấy nhỏ Hân một cách nhanh nhất chứ không muốn ở đây thêm chút nào cả dù trước mặt có số nhiều gái đẹp để nó ngắm.
-         Hân đâu chị?
-         Ngồi ghế đằng kia kìa, nó xĩn rồi cho qua đó ngồi nghỉ.
-         Chị dẫn em qua đó đi.
-         Ok!
Chị Thủy nắm tay kéo nó chen vào giừa rừng người đông đúc, cuối cùng cũng nhìn thấy nhỏ Hân đang ngồi trên một cái ghế sô-pha màu đen cùng với nhỏ Thảo bạn khá thân với nhỏ. Nó ngồi xuống bên cạnh, chị Thủy khẽ cười tươi xin anh chàng bên cạnh nhường chỗ rồi mới ngồi xuống luôn. Đây là khu vực dành cho những người không thích đứng hoặc chỉ để ngồi im nghe nhạc và tạm nghỉ ngơi khi đã thấm men rượu.
-         Em sao rồi?
Nó nâng mặt nhỏ Hân lên để xem xét, nhỏ vội đẩy tay nó ra một cách yếu ớt.
-         Anh tới đây làm gì? Anh đi về đi kệ em.
-         Còn giận anh hả?
-         Em là gì mà giận anh. Anh về đi em hổng muốn gặp anh, về với chị của anh đi.
-         Thôi mà! Đừng nói vậy, để anh đưa em về nghỉ ha.
-         Em hổng cần.
-         Hổng cần vậy kêu anh ra làm gì?
-         Ai kêu anh ra?
-         Chị Thủy nói nè.
-         Ai mượn anh nghe lời chỉ.
Nhỏ vừa nói vừa đẩy nó ra, nhưng người say mà làm gì có sức mà đẩy được nó, nhỏ cứ như nửa đẩy nửa ngả người vào vai nó vậy, vì phải ngả đầu vào thì mới có thể nói chuyện cho nhau nghe được giữa cái tiếng nhạc này. Nó quay qua nói với chị Thủy.
-         Sao uống dữ vậy nè chị?
-         Ai biết! Nó buồn anh đó, lo mà kiếm cách dỗ nó đi.
-         Thiệt là! Tự nhiên cho uống quá trời chi không biết. Thôi chị với mọi người ở đây chơi, em đưa nhỏ về trước nha.
-         Về thiệt hả? Anh ở chơi chút đi.
-         Thôi! Hân nó xĩn quá rồi! Để ngồi đây chút quậy ai chịu nổi.
-         Hihi ừ vậy anh về đi, để em phụ anh đưa nó ra ngoài.
Nó quay qua đỡ nhỏ dậy nhỏ nhẹ:
-         Em đứng dậy về nè!
-         Em hổng về! Ai mượn anh đưa về hồi nào?
-         Anh tự mượn được chưa. Thôi say rồi về nghỉ đi có gì mai nói chuyện.
-         Em say hồi nào. Anh đi về một mình đi, kệ em.
Nhỏ vừa nói vửa đẩy nó ra rồi cầm lấy chai rượu rót ra ly định uống, nó vội kéo tay nhỏ giành lấy ly rượu.
-         Thôi! Say quá trời rồi uống gì nửa.
-         Anh kệ em. Em chưa có xĩn, để em uống.
-         Đã nói không uống nửa mà.
Nó để ly rượu xuống đẩy chảy rượu ra xa xa.
-         Chị Thủy cất chai rượu đi. Đừng có cho Hân uống nửa.
-         Uhm!
-         Chị để yên đó. Ai mượn anh cất rượu của em. Anh đi về đi, phiền quá.
-         Phiền thì phiền. Không có uống nửa.
-         Anh có quyền gì mà ra lệnh cho em.
-         Anh là bạn!
-         Phải rồi...anh là bạn, em đâu là cái gì của anh đâu, cho nên anh kệ em đi.
-         Cái gì cũng được. Giờ đi về, không uống nửa, ngoan đi.
-         Em hổng ngoan anh làm gì em.
-         Làm gì về nhà rồi biết. Thôi em ngoan đi về rồi mai em muốn làm gì anh cũng được, nha.
-         Làm gì là làm gì.
-         Thì anh có lỗi gì làm em buồn em xử anh sao anh cũng chịu hết được chưa. Giờ đi về nha.
-         Em hổng có mượn. Ai cần anh xin lỗi, anh về đi, em uống hết rượu tự em về.
Nó bất lực nhìn qua chị Thủy, cả hai chị em chỉ biết nhìn nhau lắc đầu, nhỏ Hân thì cứ ngả ngả nghiên nghiên cầm ly rượu lên uống.
-         Có cái gì từ từ mà nói, tự nhiên uống rượu hành hạ bản thân mình vậy là sao. Như vậy chẳng khác nào em làm anh buồn theo.
-         Em uống rượu mắc gì anh buồn.
-         Anh lo cho em.
-         Ai mượn anh lo chứ, anh lo cho anh và chị anh kìa.
-         Ai anh cũng lo hết, giờ em muốn anh bỏ mặc em luôn đúng không?
-         Ai cần anh lo.
-         Anh mà đứng dậy về là từ nay không nói chuyện gì nửa. Em biết tính anh mà đúng không?
-         Em!...
Nó nghiêm mặt, trước giờ quen nó có lẽ nhỏ cũng biết khá rõ tính nó, khi nó còn quan tâm thì hãy biết điểm dừng khi giận dỗi, khi nó mà im lặng mặc kệ thì sẽ không bao giờ có cơ hội nó nói tới nửa.
-         Em...nhưng hôm nay em muốn uống. Anh đừng cản em được hôn? Uống hết chai rượu em về được chưa.
-         Say quá trời mà uống gì nửa? Còn cả nửa chai rượu chứ ít gì, ở đó mà hết gì. Ngoan đi, đừng làm anh khó xử nửa mà.
-         Em muốn uống...hết rượu em về mà, anh chiều em đi...
Nhỏ gần như sắp khóc, đó là điều nó sợ nhất ở những người con gái trước mặt nó, khá bực mình nhưng không nỡ bỏ mặc nhỏ trong lúc này...
-         Giờ muốn uống hết phải không? Hết rượu thì về nha.
-         Dạ! Hết rượu em về!
Nó thở dài nhìn nhỏ, nhìn chị Thủy rồi nhỏ Thảo...nhìn xung quanh cứ như xem có ai theo dõi không, nhìn chai rượu...rồi nó thở dài ngao ngán dựa lưng vào ghế. Nhỏ Hân đưa ly rượu lên uống từng ngụm từng ngụm một cách khó khăn, vậy mà nhỏ vẫn uống. Nó im lặng nhìn, lòng rối bời, rồi thở phù một cái bật dậy cầm chai rượu tu ừng ực một cách điên cuồng, được hơn phân nửa rượu trong chai, hơi đuối nó dừng lại, chị Thủy vội kéo tay nó ngập ngừng
-         Mon!...Đừng có uống như vậy...
Nó liếc nhìn chị, đưa tay cản tay chị lại, chỉ một ngón ra dấu để yên nó uống, sau đó thở phì một cái tu tiếp. Đặt chai rượu cái cạch xuống bàn trước ánh mắt ngỡ ngàng của ba người ngồi chung bàn. Nó thở một cái phì, cổ họng đắng nghét, nóng bừng bừng. Cũng hên chị Thủy chụp luôn chai nước suối của bàn bên cạnh đút cho nó uống. Dòng nước mát dịu chạy vào cổ họng làm dịu đi cái nóng như thiêu đốt của rượu.
-         Xong! Hết rượu rồi, đi về. Đắng nghét chua lè chứ có ngon lành gì đâu mà khoái uống không biết.
-         Anh!...Ai mượn anh uống vậy hả? Anh đâu có biết uống rượu.
-         Giỡn chơi hoài cô nương, cỡ em anh chấp 3. Giờ đi về được chưa?
-         Nhưng!
-         Về, nghe lời anh đi.
Nó đứng lên dìu nhỏ đứng dậy, xĩn quắc cần câu mà cái miệng cứ phán không xĩn, không say, nhỏ đứng ngả qua ngả lại có vững được đâu. Chị Thủy với nhỏ Thảo phụ nó kéo nhỏ dậy chen vào dòng người đi ra ngoài cỗng.
-         Mon! Anh về được hôn? Bình thường đâu có biết uống đâu?
-         Không sao? Giờ về nhà nhanh nhanh không nó thấm rượu là ngủ bụi hai đứa. Mà tụi chị cũng về đi đừng có uống nửa, khuya rồi.
-         Ừ ừ! Thì về, mà thôi hai người đi taxi về hen, uống cả đống rượu sao về được hổng biết.
-         Không sao, tụi em về được, phụ em đưa Hân ra xe được rồi.
Người nó nóng bừng bừng, tất nhiên vẫn còn tỉnh táo (nó nghĩ vậy).
-         Thôi để tụi em đi về chung! Tưởng anh giỡn chơi ai dè uống hết thiệt. Hổng biết uống rượu mà tài lanh hả chàng trai.
Chị Thủy cùng nó đưa nhỏ Hân ra xe xong chạy trở vào lấy túi, áo rồi cùng nhỏ Thảo lấy xe đi về luôn. Trong lúc chờ chị Thủy nó cũng lâng lâng người ôm nhỏ Hân đứng trước cửa nhìn ông bảo vệ hồi nảy.
-         Nè! Anh lấy dùm chiếc xe nha!
Có men vô có khác, dạn hơn hẳn. Ông bảo vệ nhìn nhìn nó cười cười rồi đi lấy xe dẫn ra cho nó. Ông bảo vệ trọc đầu cũng cười cười nói với ông kia.
-         Nhìn đi thằng kia, cỡ mày biết chừng nào được nói chuyện với mấy người đẹp này ở đó mà coi thường thằng nhỏ. Đ.M làm ăn đối xử với khách cho đàng hoàng không là đói nhăn răng nha con.
Nó cũng không để ý mấy ổng nói gì nửa, chỉ biết quan tâm tới nhỏ Hân thôi, người say có khác, nặng như gấp đôi bình thường. Xe ra, nó cảm ơn rồi bê nhỏ ngồi lên xe, chị Thủy với nhỏ Thảo cũng vừa ra. Chạy xe được một chút chị Thủy mới la lên với vẻ mặt nghiêm trọng.
-         Thôi chết đâu có về nhà được?
-         Sao vậy chị! Sợ em xĩn hả? Yên tâm tỉnh bơ chạy đường thằng đàng hoàng nè.
-         Hổng phải, giờ về nhà hai người xĩn như vậy chị hai nó chửi chết.
-         Sao chửi?
-         Trời anh hổng biết thôi, con Hân lần nào xĩn về cũng bị la, xong tụi em bị lây theo luôn.
-         Hổng về chứ đi đâu giờ, ai biểu nhậu cho dữ rồi sợ.
-         Mệt anh ghê. Thôi hổng về được đâu, anh đưa nó ghé đại khách sạn nào ngủ đỡ đi sáng về.
-         Có nhà không về, khách sạn cái gì?
-         Thôi mà anh thương tụi em đi, chị hai nó chửi là mai mốt hổng được chơi chung nửa sao. Đi mà!
Nó ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng gật gật đầu. Giờ chính nó cũng không tự tin vô tay lái của mình nửa, người thấm rượu thấy rõ luôn. Cả đám ghé một khách sạn mà chị Thủy dẫn đường, sau đó lấy hai phòng. Chị Thủy điện thoại về để chị hai nhỏ Hân yên tâm rồi mới lên phòng. Chị Thủy và Thảo ở một phòng, còn nó với nhỏ Hân một phòng riêng, có muốn khác cũng không được vì hai người kia vừa lên đã chạy vào phòng đóng cửa cái rầm không cho nó phản ứng gì hết.


Còn lại một mình với nhỏ Hân, nó đánh dìu nhỏ vào trong, cởi giày, lấy khăn lạnh lau mặt cho nhỏ đắp mền rồi để nhỏ nằm im ngủ. Phần nó, người cứ bừng bừng quay cuồng, cơ thể cứ như không còn kiểm soát được nửa. Nó mò vào nhà vệ sinh, cũng chẳng nhớ làm cái gì trong đó, rồi quay trở ra, ngồi xuống dưới đất dựa lưng vô giường cứ như vậy nửa tỉnh nửa ngủ, đầu óc hết biết chuyện gì đang xảy ra.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top