Thì quá khứ của quá khứ...hai ngày sau khi nó và chị quay về SG từ Đà Lạt

Tối tan làm, nó lặng lẽ ghé một quán caffe khuya ven đường để gặp hai người, một là chị Thủy và người còn lại là chị hai nhỏ Hân. Bước vào quán nó kêu một ly caffe rồi ngồi xuống đối diện với hai người còn lại.
-         Ăn uống gì chưa Mon?
-         Dạ em có ăn chiều ở quán rồi.
-         Quán bao cơm hả em?
-         Dạ!
-         Ăn gì thêm hôn? Đàn ông con trai phải ăn nhiều vô mới khỏe.
-         Dạ có gì chút em mua bánh mỳ về nhà ăn sau cũng được.
-         Ăn hủ tiếu hôn chị kêu cho, hủ tiếu gõ ở đây ngon lắm.
-         Thôi tự nhiên ba người có mình em ăn.
-         Có sao đâu.
-         Được rồi em cũng chưa đói đâu. Ủa nay hai chị kêu em ra đây chi vậy?
Chị Thủy và chị hai Hân im lặng nhìn nhau hồi lâu, sau đó chị hai Hân lấy ra từ trong giỏ môt sấp tài liệu đẩy ra trước mặt nó. Toàn là tiếng anh, nó cầm giở qua giở lại cũng không hiểu gì.
-         Đây là gì vậy chị?
-         Là hồ sơ du học của con Hân đó em!
-         Du học! Ủa vậy là Hân sắp đi du học hả chị?
-         Ừ! Con nhỏ muốn đi du học lâu lắm rồi, nó thích trường đó, ngành đó từ hồi lớp 10. Mấy tháng trước nó thi đậu được học bổng, dì của chị ở bên kia cũng lo xong thủ tục cho nó sang đó học. Gia đình chị tính học xong sẽ lo định cư rồi chị sang đó luôn. Em cũng biết từ hồi ba má tụi chị mất, hai chị em nương nhau mà sống, giờ chỉ còn có dì chị là người thân nên gia đình tính đoàn tụ bên đó. Hân học xong sẽ làm việc luôn với công ty dượng chị đang làm, họ tài trợ 50% chi phí học của Hân đó em.
-         Tốt quá! Vậy mà em tưởng Hân hổng thích học bỏ học từ lâu ai dè giỏi quá chừng, thi có học bổng du học luôn, ghê thiệt vậy mà im im hổng cho em biết. Mai qua bắt dẫn em khao mới được.
-         Bộ nào giờ em hổng biết gì hết hả?
-         Không chị! Có thấy Hân nói năng gì tới vụ học hành đâu. Tưởng thất học nguyên đám giống cái người này chớ.
Nó cười hehe chỉ tay vô chị Thủy, lập tức bị chị đánh một cái vô tay.
-         Cái tên này, kiếm chuyện hả. Chị học cũng hết lớp 12 nha. Nè nè ngồi nghe nói tiếp kìa, giỡn hoài.
-         À ừ!
Hai người đó lại nhìn nhau rồi nhìn nó, ánh mắt có vẻ gì đó ngại ngại.
-         Mà hai chị đừng có nói kêu em ra chỉ để nói chuyện này không nha, rồi chuyện này bộ có liên quan gì em? Em nói trước em hổng có biết gì vụ nhỏ Hân có học bổng, chị nói em mới biết đó.
-         Uhm! Cũng khó nói, nhưng hổng nói với em chị cũng hổng biết nói với ai.
-         Chị cứ nói đi!
Nó cười tưng tửng nhịp chân cầm ly caffe lên uống, chị hai nhỏ tiếp lời.
-         Hân nó đổi ý hổng chịu đi du học nửa em à, nó nói chưa muốn đi.
Nó giật mình để ly caffe xuống bàn.
-         Trời đất! Sao đổi ý?
-         Ừ! Nó hổng đi nửa, chị la quá trời nó cũng nói chưa muốn đi. Tại...nó...
Chị Thủy bất ngờ chen vào:
-         Tại nó yêu em! Nó nói nó muốn ở lại với em, nó sợ nó mà đi xa bây giờ thì nó sẽ mất em.
Nó giật mình, gương mặt không còn cười tưng tửng nửa, chuyện này đúng là rất liên quan với nó rồi nè.
-         Hân nghĩ vậy thiệt hả chị?
-         Uhm! Nó nói nó mà đi nó sợ sẽ mất em, nó thương em lắm, em cũng biết tính nó mà, cứng đầu cứng cổ, muốn làm gì là bất chấp tất cả. Tốn bao nhiêu công sức mới được trường bên kia nhận, lo xong hết thủ tục rồi, phỏng vấn đậu rồi, chỉ còn mua vé bay qua bển thôi, tự nhiên đùng một cái nó hổng đi. Chị cũng hết biết làm sao. Thủy nó nói tìm em nói chuyện xem em có cách nào khuyên nó chứ tụi chị bó tay.
-         Dạ em hiểu.
Nó dựa lưng vào ghế tay vuốt vuốt từ thái dương vào sóng mũi, nó vẫn thường có thói quen này mỗi khi có chuyện gì đó khó nghĩ.
-         Chị hổng biết em có thương con Hân hôn, nhưng...em có thể kiếm cách gì giúp chị...vì dụ như thẳng thắng từ chối tình cảm của nó hay...sao cũng được. Chị biết chuyện riêng gia đình, rồi tình cảm mà đâu có ép uổng hay chia cắt được...chị cũng rối lắm.
-         Mon coi có cách nào giúp được hôn. À tụi chị có nói gì sai em đừng trách nha.
-         Em hổng đồng ý cũng hổng sao. Chị cũng hổng có quyền ép em phải yêu ai bỏ ai. Chị ví dụ thôi, em đừng giận chị nha.
Hai người vẫn nửa ngại ngùng nhưng nửa vẫn tiếp tục nói, nó thì im lặng, bàn tay vuốt vuốt như che đi ánh mắt không muốn nhìn vào họ, rồi nó ngồi thẳng dậy chống hai tay lên bàn.
-         Thôi hai chị đừng nói nửa, em hiểu rồi. Vậy nếu không có gì thay đổi thì chừng nào vào học?
-         Ừ! Còn hai tháng nửa. Dì chị nói phải qua trước khoản nửa tháng để ổn định, tính là đặt vé máy bay hơn một tháng nửa bay.
-         Dạ!
Nó thở phù một cái rồi tiếp lời luôn:
-         Được rồi! Cơ bản chị và gia đình cứ chuẩn bị mọi thứ để Hân đi du học bình thường. Chuyện làm sao để cô ấy chịu đi em sẽ cố gắng.
-         Vậy sao em. Nhưng có chắc khuyên được nó hôn?
-         Được! Nhưng em nói trước em làm gì là chuyện của em, chị cứ chuẩn bị cho Hân.Vậy nhé! Thôi em về!
Nó đứng dậy trả tiền nước rồi nhanh chóng lấy xe chạy ào qua nhà chị, tự nhiên nghe xong chuyện có một cảm giác nào đó khó chịu trong lòng, không rõ, chỉ cảm thấy rất không thoải mái.Vào nhà, chị đang ngồi xem tài liệu gì đó ở phòng khách, không nói không rằng nó nắm tay kéo chị đi lên phòng rồi nằm vật xuống giường chỉ chỉ tay lên lưng.
-         Chị massage cho nhóc đi!
-         Hứ! Sung sương quá ha!
Chị nói thì nói vậy cũng bỏ sấp tài liệu xuống đấm bóp lưng cho nó.
-         Hôm nay có chuyện gì sao nhóc?
-         Ừ! Khó nghĩ lắm!
-         Vậy tối nay nhóc ở lại đây hen.
Nó không nói gì gật gật đầu.
-         Chị nè! Phải làm sao để một người yêu mình chấp nhận rời xa mình hả chị?
-         Làm người khác yêu mình thì khó, nhưng làm một người xa mình dễ lắm. Dễ nên chỉ có đồ ngốc mới làm vậy.
-         Có cách nào ngốc thiệt là ngốc không nhỉ?
-         Nhóc đã nghĩ ra rồi hỏi chị chi nè! Chỉ có đồ ngốc mới nghĩ ra cách ngốc nhất thôi hihi!
-         Ừ! Có lẽ vậy.
Nó mĩm cười, nói không đầu không đuôi vậy mà chị cũng hiểu nó đang nghĩ gì, đột nhiên nó xoay mặt lại ngửa mặt nhìn chị.
-         Sắp tới có lẽ nhóc sẽ tạm thời thay đổi một chút. Chị có nhìn thấy gì, biết gì cũng đừng để tâm. Hãy để nhóc tự giải quyết chuyện này, chỉ một thời gian thôi, xong chuyện rồi nhóc sẽ lại là nhóc chị nhé!
Chị nhìn nó, tay vuốt vuốt nhẹ lên mặt nó gật đầu.
-         Uhm! Chị hiểu rồi!
Chị xoay người nó nằm úp trở lại rồi tiếp tục massage cho đến khi nó chìm vào giấc ngủ. Chỉ cần vậy thôi, giấc ngủ cũng bình yên lắm.

Thì quá khứ của quá khứ…vài ngày tiếp theo…

Nó buộc phải dừng công việc lại để tiếp hai vị khách khá quen thuộc ghé quán. Chị Thủy dù lớn tuổi nhưng vẫn sắc sảo, xinh đẹp không thua bất cứ cô gái tuổi đôi mươi nào. Hôm nay có cả nhỏ Ngân đi chung với chị nửa. Chọn một góc khuất ít khách nó đặt hai ly sinh tố xuống rồi ngồi đối diện.
-         Em với Hân cặp bồ rồi sao. Em định làm gì vậy?
-         Chị biết rồi hả?
-         Ừ chị biết rồi! Hân mới khoe với chị hồi nảy là chị chạy qua kiếm em liền nè.
Nó từ từ uống một ngụm nước rồi cười khẽ.
-         Chị yên tâm! Em biết mình đang làm gì mà. Cứ bình tĩnh!
-         Em có thể nói cho chị biết hôn, có gì chị cũng giúp được mà.
Nó im lặng đưa mắt nhìn nhỏ Ngân rồi nhìn qua chị Thủy, tay vuốt vuốt lấy mắt mình. Một hồi lâu nó gật đầu.
-         Được rồi em có chuyện này cần chị giúp, định nhờ người khác nhưng thôi chắc càng ít người biết càng tốt.
-         Uhm!
-         Chị có thể giúp em tìm một cô gái gọi xinh xinh được không? Em nghĩ chị làm trong môi trường đó chắc cũng quen biết ai đó có thể giúp được.
-         Chị biết, chuyện này dễ chị sẽ nhờ Mimi! Mà tự nhiên kiếm gái gọi làm gì?
Nó ngả người ra ghế, ánh mắt vô định nhìn vào ly trà trước mặt.
-         Hân là cô gái đặc biệt. Em nghĩ mình hiểu cô ấy, càng dứt khoác Hân càng quyết ở lại chị à, Hân sống cảm tính lắm, yêu ghét rõ ràng. Có lẽ em phải thay đổi mình, làm bản thân trở nên thật tồi tệ, làm cô ấy thất vọng về mình…chắc chắn Hân sẽ rời xa em. Bắt đầu cũng là lúc kết thúc chị à, chuyện gì cũng phải từ từ, thay đổi dần sẽ tốt cho Hân hơn. Chị hiểu không?
Chị Thủy vẫn nhìn chằm chằm vào nó, mím môi…
-         Chị hiểu rồi! Vậy thì thiệt thòi cho em quá! Có cách nào khác hôn? Làm vậy cả Hân và em sẽ đau khổ lắm.
-         Em biết! Với em đau hay không không quan trọng. Còn Hân, đau một lần rồi thôi, tương lai của Hân vẫn quan trọng nhất. Em biết mình làm vậy là ích kỷ, không công bằng với Hân. Em cũng không mong ai hiểu em hết, sao cũng được, Hân sẽ không suy sụp vì chuyện tình cảm đâu, trái lại Hân sẽ càng học tốt, trưởng thành, làm việc tốt hơn. Thất vọng, tức giận thậm chí là hận sẽ làm Hân cảm thấy xa em là xứng đáng, như vậy cô ấy càng có thêm động lực mà quên em chị à.
-         Hai đứa này! Đứa nào cũng ngu ngốc, cứng đầu hết. Chị thì vẫn hổng muốn em làm như vậy, thấy kỳ kỳ sao đó.
-         Uhm! Nhưng em muốn! Em biết cách này tồi tệ ngu ngốc thậm chí là rất trẻ con, nhưng nó hợp với cá tính của Hân, sẽ thành công thôi, em hợp với vai này lắm, hồi nhỏ em đóng kịch vai phản diện hoài chứ gì. Hehe!
Nó bật cười như cố xua tan không khí căn thẳng trong bàn, chị Thủy có vẻ vẫn còn ngại, nó nháy mắt.
-         Được rồi! Em đã quyết rồi, chỉ cần tương lai của Hân tốt, em chịu một chút tiếng xấu cũng xứng đáng, con trai mà lo gì. Thôi hai người ngồi chơi, em đi làm tiếp đây. Chị nhờ Mimi giúp rồi báo em biết nha.
Nó đứng dậy dặn nhỏ phục vụ gần đó tính tiền nước cho nó rồi quay đi làm việc mất công ngồi nói một hồi đổi ý nửa thì phiền. Hai cô gái ngồi chơi thêm một chút rồi đi về, nó cũng không suy nghĩ đến chuyện đó nửa. Tuy nhiên điều nó không dự tính được chính là có một người khác tham gia vào chuyện này. Tan làm, vừa ra khỏi cổng anh bảo vệ nói có người đang chờ nó bên kia đường. Nhìn sang, nhỏ Ngân đang đứng vẫy vẫy.
-         Ủa sao em không về chờ anh chi?
-         Đi chơi đi anh!
-         Giờ này đi đâu nửa?
-         Đi đi em có chuyện muốn nói!
-         Ừ ừ! Mà chị Thủy đâu?
-         Em đưa chị Thủy về mới quay lại nè. Anh gửi xe đi với em cho tiện.
-         Ừ!
Nó chở nhỏ Ngân đi ăn khuya sau đó quay trở lai ngả tư kiếm một quán caffe cóc khuya ngồi nói chuyện. Cũng lâu không có đi chơi với nhỏ, nảy giờ nhỏ ngồi nghe nó với chị Thủy nói chuyện chắc cũng suy nghĩ nhiều đây mà.
-         Anh tính làm vậy thiệt hả?
-         Ừ!
-         Biết nhiêu cách hổng làm đi chọn cái cách cùi bắp vô cùng. Hihi!
-         Chà lâu rồi mới nghe từ cùi bắp đó nha. Coi vậy chứ hiệu quả lắm nha em., nhất là đối với tình của Hân. Ủa bộ em cũng biết chuyện này hả?
-         Em và nhà Hân có một mối quan hệ rất mật thiết.
-         Ghê! Dùng từ chuyên môn quá ha.
-         Hihi! Chứ sao?
-         Sao mật thiết!
-         Bí mật!
-         Vậy cũng nói! Rồi nảy la có chuyện nói với anh là chuyện này hả?
Nhỏ kéo ghế ngồi gần hơn với nó.
-         Anh nè! Chuyện hồi nảy anh nói…anh cho em tham gia với nha.
-         Hả? Tham gia gì nửa?
-         Thì giúp anh và Hân đó!
-         Ờ bộ em có biết ai là gái gọi hả? Vậy kiếm dùm anh đi.
Nhỏ chớp chớp mắt tỉnh bơ.
-         Em có biết ai đâu! Nhưng em sẽ làm gái gọi của anh chịu hôn?
Nghe xong muốn té ghế với nhỏ, phun hết cả nước trà đang ngậm trong miệng ra.
-         Phụt! Sax!...Em nói cái gì?
-         Em sẽ đóng vai thay cho gái gọi anh tính kiếm! Ok hôn?
-         Giỡn chơi hoài em! Tự nhiên đòi làm gái gọi…bộ em là…
-         Quýnh anh chết giờ! Nhìn em có thiếu tiền tới nổi đi làm nghề đó hôn?
-         Ai biết được! Có khi sở thích khác người sao!
-         Em giết anh tại chổ luôn giờ! Mệt nha em nghiêm túc đó, anh giỡn hoài đi.
Nó thôi cười làm mặt bình thường trở lại, trong đầu nó vẫn nghĩ nhỏ chỉ nói cho vui thôi.
-         Em sẽ tham gia với anh!
-         Thôi! Anh không đồng ý đâu. Hay ho gì chuyện này mà em đòi tham gia vào.
-         Sao anh làm được em hổng làm được.
-         Anh là con trai, em là con gái, còn danh dự, nhân phẩm em nửa chi.
-         Nói gì nghe thấy ghê.
-         Ghê thiệt bộ. Được rồi em nói coi tại sao em đòi tham gia.
-         Em thấy kế hoạch của anh hổng ổn, tự nhiên lòi đâu ra một con nhỏ gái gọi lạ hoắc, chắc gì Hân nó hổng nghi ngờ anh cố ý. Chỉ có một cách là phải gần gũi lâu dài, nửa kín nửa lộ cho Hân nó biết từ từ mới được. Với lại anh nghĩ coi nó mà phát hiện bồ mình lén lút với bạn thân mình thì sao, bảo đảm nó thất vọng bỏ anh liền, vậy mới thấm. Anh kiếm con nhỏ lạ hoắc khác cùng lắm nó đi với anh được một hai bửa, anh đại gia hả có tiền mướn nó đi chung hoài ha.
Nó gật gù:
-         Ờ cũng có lý! Ghê thiệt…tính như phim, toàn dùng từ chuyên môn không.
-         Mệt anh quá! Em hổng có giỡn đâu, anh tưng tửng hoài nha.
-         Hix ừ anh biết rồi! Giờ anh không giỡn nửa, anh nói nè. Em đòi làm vậy là không được, anh con trai có gì cũng chịu được, em là con gái tự nhiên để mang tiếng xấu sao được, rồi em là bạn Hân, mất bạn, chưa kể mọi người khác sẽ chửi em, xa lánh em.
-         Anh biết hết hậu quả mà anh vẫn làm. Hổng chơi phân biệt đối xử trai gái nha. Em muốn làm, em có lý do riêng…miễn con Hân nó chịu đi du học, làm gì em cũng làm hết. Còn nửa, tại em thấy anh làm vậy cũng hay hay, nói em khùng cũng được, hihi em muốn đóng vai ác với anh, lãng mạn như phim luôn.
-         Rảnh nửa! Hay ho gì chuyện này mà em thích không biết.
-         Kệ em! Nói rồi đó! Em sẽ tham gia, anh hổng cho em nói hết với con Hân cho anh coi.
-         Hix! Gì mà đe dọa luôn nè!
-         Vậy mới vừa với cái người cứng đầu như anh.
-         Thì…
-         Hổng thì gì hết! Coi như quyết định xong, em sẽ nói chuyện với chị Thủy. Vậy đi!

Nó hết biết nói gì, chỉ có thể lắc đầu ngao ngán, ở đâu ra thêm một cô nàng kỳ lạ và mức độ điên cũng không thua gì nó…rắc rối nửa rồi đây. Có khi phải suy nghĩ kiếm cách khác mới được, để vậy không ổn chút nào. Nhưng lao đã phóng ra rồi làm sao thu lại, thôi thì cứ nhắm mắt mà theo đến cùng, tới đâu hay tới đó, dù sao mục đích vẫn phải làm Hân rời xa nó, Hân có quyền được lựa chọn nhưng nó đã ích kỷ quyết định thay cho nhỏ, bao giờ nó cũng luôn tồi tệ một cách đáng ghét như vậy mà. Từ đầu nó sợ nhỏ bên cạnh một lúc nào đó không thể kiềm chế được mình, nó sẽ không thể vững lòng chờ Thy, nay càng có thêm lý do rất nặng để nó quyết để Hân rời xa. SG lại không thể bình yên bởi vì tự nó tạo nên sóng gió, tự nó làm tổn thương những người bên cạnh…mọi thứ cứ như một bộ phim mà nó đang cố tỏ ra mình là nhân vật tồi tệ nhất.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top