Tan làm ở quán caffe, nó nhanh chóng thay đồ lấy xe chạy qua quán ông Kha tiếp tục làm việc. Vừa ra đến cổng nó, ông anh bảo vệ gọi lại đưa cho nó một chiếc hộp màu trắng khá nặng.
-         Gì vậy anh Khải?
-         Ông xe ôm nói gửi cho mày, tau cũng không biết. Ổng kêu mày ăn xong mai cứ gửi hộp ngoài này cho tau để ổng lấy.
-         Là sao?
-         Đéo biết, đâu mày mở ra coi, chắc đồ ăn chớ gì.
-         Dạ.
Nó dựng xe ngồi xuống loay hoay mở hộp ra chưa sử dụng loại hộp này bao giờ nên cả hơi khó mở, dưới ngọn đèn đường ngoài cổng tuy không đủ sáng nhưng cũng dễ dàng nhận ra bên trong là một món súp vẫn còn nóng nghi ngút khỏi, mùi nấm, mùi thịt, mùi gia vị thơm lừng.
-         Đù! Đồ ăn gì coi mậy. Đặt mua hả?
-         Canh, mà em có mua gì đâu.
-         Vậy đồ ăn đâu ra?
-         Ai biết.
-         Đ.M thôi gởi cho mày thì ăn đi cho nóng, ngồi nói hồi nguội ngắt bây giờ.
-         Dạ dạ.
Nó ngập ngừng ngồi xuống ghế, bên trong có cả một chiếc muỗng bằng sứ để ăn súp.
-         Hổng ăn đi kiếm gì vậy mậy?
-         Kiếm cái gì chia ra, làm miếng với em cho vui anh.
-         Thôi khỏi khách sáo ông nội, chút tau có kèo nhậu rồi khỏi rủ.
-         Dạ.
Nó lắc đầu cười trừ rồi cắm cúi thưởng thức món ăn ngon lành của mình, không kể đến đây là món ăn ưa thích mà mùi vị cũng rất ngon, cứ như ai đó làm món ăn này theo khẩu vị riêng của nó vậy. Làm sạch hộp súp trong vòng mười lăm phút, bụng no căng, mồ hôi đổ như tắm, vừa ngon vừa đã, nó vui vẻ tu hết luôn ly trà đá anh Khải rót sẵn cho nó.
-         Quá đã!
-         Hà hà nhìn mày ăn phát thèm. Rồi đưa hộp đây tau giữ, mai cha xe ôm qua tau đưa chả. Nghe nói cỡ này mày làm thêm bên thằng Kha hả?
-         Dạ!
-         Đù! Chịu khó cày dữ mậy. Tới giờ làm chưa?
-         Dạ cũng tới, thôi vậy em chạy qua bển.
-         Ờ đi đi.
Nó vui vẻ chạy xe qua quán nhậu của ông Kha tiếp tục làm việc với tinh thần khá thoải mái vì được nạp năng lượng từ món canh súp, có điều cả buổi nó cứ thắc mắc ai gửi món súp đó cho nó, nghĩ đi nghĩ lại chẳng biết ai, thật kỳ lạ.

Cả một ngày dài trôi qua với lịch học, lịch làm việc dày đặc, nhưng nó chỉ mong tới tối canh ông xe ôm qua lấy hộp để hỏi cho rõ ràng. Dặn đi dặn lại anh Khải khi ông xe ôm qua thì kêu nó ra, đã đời cả buổi cuối cùng tan làm ra chỉ nhận được cái lắc đầu của ông anh bảo vệ.
-         Ổng qua đổi cái hộp này với hộp hôm qua rồi dong mất tiêu, tau có kịp kêu may ra đâu.
-         Trời sao anh không kiếm cách giữ ổng lại.
-         Tau cũng hỏi tùm lum mà ổng cười cười đưa xong chạy mất tiêu thành ra tau hổng kêu mày làm gì.
-         Rồi ổng đưa hộp khác nửa hả?
-         Ờ! Chắc đồ ăn nửa, mày mở ra coi coi.
-         Bắt đầu thấy tào lao rồi đó.
-         Haha có đồ ăn thì ăn, thắc mắc chi mệt mày ơi. Chắc con nào nó mê mày đó mà.
-         Rồi nay có nhậu không, làm miếng với em cho vui.
-         Xử một mình đi mày, khỏi khách sáo.
-         Không ăn thôi em ăn.
Nó cũng chẳng thèm khách sáo với ông bảo vệ nửa, lại mở hộp ra, hôm nay là món ăn ưa thích khác của nó, một chiếc đùi gà quay ngon lành bọc trong giấy bạc cùng với nước sốt, khoai tây, cà rốt, bông cải luộc.
-         Đó thấy chưa, có cái đùi gà mày đòi chia với tau ra sao. Thôi từ mai có đồ ăn nửa khỏi mời, tau nhìn là biết con nào nó làm đủ cho mình mày ăn, khỏi mời mọc mất công. Haha!
Ông bảo vệ cười khanh khách rót ly trà đá đưa nó vỗ vỗ vai.
-         Ăn cho khỏe có sức cày đêm mày.
-         Dạ. Ăn thì ăn nhưng có gì mai anh canh giữ ông xe ôm lại em hỏi coi chứ đồ ăn sẵn đâu ra ăn hoài cũng  ngai. Hai bửa rồi chứ ít gì.
-         Rồi có gì mai tau hỏi cho.
-         Thôi ăn nhanh còn đi làm mày.
-         Dạ.
Tuy có nhiều suy nghĩ, nhiều thắc mắc nhưng đồ ăn ngon trước miệng là đầu óc nó mờ hết đi, giờ cái đùi gà này có độc chắc nó cũng thà ăn xong rồi ra sao thì ra chứ không rảnh nghĩ ngợi nhiều nửa. Nhưng nói gì thì nói, ngày mai chắc phải xin ông Kha cho làm khu vực gần cổng để canh ông xe ôm lại còn hỏi chuyện nửa, ủa mà quên nó cũng giống quản lý, muốn làm đâu làm chứ xin làm gì cho mệt. Thế là cả buổi làm hôm tiếp theo nó cứ loanh quanh ngoài gần khu vực cổng để ông anh bảo vệ kêu một cái là chạy ra liền. Lần này thì ông xe ôm không thể chạy đi đâu được vì ông Khải giúp nó kéo dài thời gian bằng cách cất hộp đồ ăn tuốt phía trong. Nó chạy ù ra nhảy ngay đầu xe cứ như sợ thấy nó là ông xe ôm chạy mất vậy, hình như thấy mình làm hơi quá, nó gãi gãi đầu đứng sang một bên.
-         Dạ chú là người đem đồ ăn cho con phải không? Đồ ăn của ai gửi cho con vậy chú?
-         Cậu là Mon đúng hôn?
-         Dạ.
-         À tui làm xe ôm, có cô kia thuê tui chuyển đồ qua cho cậu chớ tui đâu có biết gì đâu.
-         Mà người đó ra sao, ở đâu, có nói gì nửa không chú?
-         Cổ dặn cậu hỏi gì tui cũng không được trả lời hổng thôi cổ không thuê tui nửa. Thôi cậu nhận dùm đừng hỏi mất công, tui chạy xe ôm, có khách thuê thì làm chớ cũng không có hỏi nhiều, cậu thông cảm.
-         Nhưng…
-         Cậu thông cảm dùm, tui nói thiệt tui hổng có biết nhiều, có biết tui cũng đâu có nói được. Thôi tui đi.
Ông xe ôm nhất quyết không nói gì, chỉ gật đầu cười xã giao khi nhận lại chiếc hộp hôm qua từ tay ông bảo vệ rồi cho xe chạy thẳng bỏ lại sau lưng thằng nó ngơ ngác, chưng hửng với bao thắc mắc trong đầu.
-         Mày thấy chưa, hôm qua tau cũng hỏi quá trời mà ổng có thèm nói đâu. Thiệt vụ này làm tau nhức đầu quá, haha thôi mở ra ăn đi mày, suy nghĩ nhiều chi cho mệt.
-         Em cũng nhức đầu lắm rồi đó, thiệt khó hiểu.
Ông anh bảo vệ cũng chỉ cười khà khà không nói gì nửa mà lấy thuốc ra châm hút. Còn phần nó vừa mở hộp đồ ăn ra vừa cố sử dụng tất cả chất xám của mình để suy nghĩ xem ai đang bày đặt bày ra cái trò bí bí ẩn ẩn này. Tất nhiên khi nhận ra bên trong là món mỳ ý sốt thịt bò thơm phức thì bao nhiêu suy nghĩ bay đi đâu sạch trơn. Mọi sự tập trung là danh cho việc thưởng thức món ăn ngon lành, dù mục đích của người gửi đồ ăn là gì, người đó là ai thực ra cũng không còn quá cần thiết nửa vì bày ra việc này cũng tốn công tốn sức, thôi cứ thuận theo ý người ta, vừa được ăn vừa khiến người đó vui với việc họ đang làm…với lại chắc gì vụ này diễn ra hoài, vài ba bửa chứ ai đâu rảnh làm đồ ăn miễn phí cho nó hoài.

Khi đã nghĩ thông suốt như vậy, nó cũng không còn làm khó ông xe ôm vào hôm sau nửa mặc dù nếu muốn nó có thể xin ông Kha nghỉ sớm để lén chạy theo ông xe ôm. Phần cũng không nghĩ theo dõi sẽ đem lại kết quả, lại mất thời gian nghỉ làm cho nên nó cũng để yên không nói gì nửa. Vụ việc tuy diễn ra vào lúc tan ca, rốt cuộc cả cái quán ai ai cũng biết, suốt cả ngày nó cứ nhận được những câu hỏi, lời bàn tán của nhân viên quán mà thực ra chính nó cũng có biết nhiều hơn họ gì đâu ngoài mùi vị của mấy món ăn. Những ngày tiếp theo, nó vẫn bận rộn với công việc, học hành, vẫn thiếu ngủ nhưng do đã quen cho nên không còn quá mệt mõi nửa, một phần chắc chắn do mấy món ăn khuya khiến sức khỏe nó cũng tăng cao. Với số tiền hôm trước phát hiện sót trong túi quần, nó vẫn ăn uống đầy đủ, có tiền uống caffe và chuyển nhượng luôn thùng mỳ gói cho mấy thằng bạn trong phòng.

Lại thêm một tuần nửa trôi qua, cái trò mỗi đêm đều gửi đồ ăn theo cách gọi “bày trò” của nó vẫn diễn ra đều đặn, không hề có dấu hiệu dừng lại theo suy đoán của nó. Không còn là vài ba ngày nửa mà kéo dài cả tuần liền, mỗi ngày đều là món ăn khác nhau, trùng hợp đều là món ăn nó thích cũng như mùi vị rất vừa miệng, đặc biệt chưa bao giờ đồ ăn bị nguội cả. Có nhiều khi với cái đầu óc vô tâm của mình thì không nghĩ được gì ra hồn, cách tốt nhất là hỏi ai đó thông minh hơn nó như chị chẳng hạn, nhưng không hiểu vì sao nó lại sợ chị biết chuyện này, có lẽ trước khi xác định rõ mọi chuyện, nó sẽ không nói với chị. Nhắc đến chị thì cứ y như xuất hiện ngay lập tức. Nói thì nói vậy chứ cũng đến chủ nhật chị mới qua gặp nó. Không biết chị qua từ bao giờ nhưng nó ngủ đến tận hơn mười hai giờ thức dậy đã nhìn thấy chị đang ngồi xếp quần áo của nó.
-         Ủa chị qua hồi nào sao không kêu nhóc dậy.
-         Hihi nhóc còn muốn ngủ nửa hôn? Bộ chị làm nhóc thức hả?
-         Đâu có, nhóc ngủ đủ giấc rồi tự dậy thôi. Sao qua không kêu nhóc dậy?
-         Ai thèm kêu nhóc dậy làm gì chứ. Chị đói rồi, nhóc đưa chị đi ăn đi!
-         Ờ rồi chờ nhóc chút, tắm cái đã. Mà chị xếp đồ nhóc chi mất công, coi chừng lộn đồ sạch với đồ dơ đó.
-         Biết rồi biết rồi, cái nào cũng hôi như heo hết ha, đồ ở dơ! Người gì đồ đạc vứt lung tung, đồ dơ đồ sạch lộn hết trơn luôn.
-         Nè nè qua chơi ha qua đây nói xấu người ta vậy hả?
-         Cả hai. Mệt nhóc ghê đi tắm đi, chị đói bụng lắm rồi nè.
-         Ờ thì từ từ để lấy đồ đã.
Nó nhảy lại gần chị để tìm đồ mặc, chị liền đẩy nó ra.
-         Để chị lấy cho, nhóc lộn xộn quá à.
-         Ơ người ta lấy đồ cũng la.
-         Hihi mệt ghê, nhóc mặc bộ này đi, bộ này sạch nè.
Chị đưa cho nó một cái quần jean có vẻ mới nhất của nó với một cái áo thun màu trắng, nhìn lại chị cũng đang mặc áo thun màu trắng, lại bày trò cho giống màu áo đây mà. Nó lắc đầu nhận bộ quần áo cũng một cái khăn, chưa kịp đi ra khỏi phòng đã nghe tiếng chị gọi lại.
-         Chết rồi áo nhóc bị rách nè.
-         Đâu đưa nhóc coi.
Nó quay lại cầm cái áo lên xem xét, là cái áo trắng để đi học bị đứt chỉ.
-         À bị đứt chỉ chứ không phải rách, áo đi học của nhóc mặc nhiều chắc nó bị đứt.
Chị cũng đứng dậy cầm cái áo lên xoa xoa xem xét.
-         Uhm hen chỉ mục đứt nè. Ủa áo nhóc mua ở đâu sao bị đứt chỉ rồi.
-         Áo mẹ nhóc may, à nhớ rồi cái áo này may hồi học mười hai hay sao ấy.
-         Trời áo từ lớp mười hai mà nhóc mặc tới giờ hả?
-         Hehe thì có cái nào mặc cái đó, mẹ có may thêm 3 cái mới nè tại học cả tuần thành ra nhóc gom hết áo trắng theo mặc cho thoải mái khỏi phải giặt mỗi ngày.
-         Xí! Đồ lười biếng!
Nó cười trừ quay lưng đi vào trong wc, vừa đi vừa nói ngược lại.
-         Chị xếp để vô balo cho nhóc đi, có dịp về quê cho mẹ may lại. Mà áo người ta tự nhiên nay đứt chỉ…à biết rồi, qua đây nảy giờ ngồi xé áo nhóc chứ gì.
-         Hihi cái đồ điên, ai xe áo nhóc hồi nào chứ.
-         Thôi ghét nhau nên xé áo chứ gì, biết mà, hiểu quá mà.
-         Uýnh chết bây giờ, kiếm chuyện đổ thừa hả, đừng hòng nha nhóc con! Hihi!
Dòng nước mát lạnh cùng với nụ cười trên môi xua tan đi cơn buồn ngủ và cả mệt mõi sau cả một tuần dài làm bận rộn. Phía ngoài chị lại nói vọng vào:
-         Nhóc ơi còn cái áo này cũng bị đứt chỉ nửa nè, cái quần này nửa…
-         Ờ coi xé hết quần áo người ta đi.
-         Hihi đồ con heo ai xé đâu chứ!
-        
-         Nhóc ơi trước giờ áo đi học toàn mẹ nhóc may hả? Chị thấy mấy cái áo này giống nhau nè.
-         Ừ! Từ nhỏ lớn đồ đi học toàn mẹ nhóc may không à, có cái giờ đi học trên này trường không bắt mặc quần tây nên nhóc mặc quần jean, mẹ chỉ may áo thôi.
-         Nhóc ơi chị đem mấy cái áo này về may lại cho nhóc nghen.
-         Hả biết may không đó, thôi để đó đi.
-         Chị biết mà, yên tâm yên tâm.
-         Chắc không đó?
-         Siêu chắc luôn hihi.
-         Ờ làm sao hư hết áo người ta đi.
-         Vô duyên! Có hư thì..thì kệ nhóc chứ hihi cho khỏi mặc đồ đi học luôn, đồ con heo!
Nó cười khì trong tiếng nước chảy khắp người, chị bên ngoài vẫn vui vẻ nói chuyện với nó, có thể nhận ra sự hào hứng trong giọng của chị, dường như việc gặp nó khiến chị rất vui thì phải. Điều này càng làm nó thấy hơi có lỗi với chị, cả tuần bỏ bê chị một mình, chỉ nhắn tin gọi điện có lẽ là không đủ, nhất định sau việc lần này nó sẽ thường xuyên qua chơi với chị nhiều hơn. Nghĩ vậy nó liền tắm rửa thay đồ thật nhanh để tranh thủ khoảng thời gian ít ỏi còn lại trong ngày để đi chơi với chị.
-         Xong…giờ xin hỏi nữ hoàng muốn đi đâu trước tiên?
-         Hihi ta muốn đi ăn ốc.
-         Hả lại ăn ốc, giữa trưa mà ăn ốc gì trời.
-         Chị thích! Đi thôi!
Chị vui vẻ kéo tay nó chạy nhanh xuống nhà, không biết bà chủ nhà đi đâu mất tiêu nên khỏi phải thưa gửi mất công bà lại có thêm cơ hội trêu nó với chị. Hai đứa dắt nhau đi ăn ốc, ăn kem, ăn trái cây, bánh tráng trộn…hôm nay vì chị để yên nó ngủ đến trưa nên ăn uống, dạo vài vòng SG rồi nó đưa chị về nhà chứ không đi xem phim hay chơi ở nơi khác.


Tạm biệt chị, nó lại lao vào một guồng quay bận rộn của một tuần dài sắp đến. Buổi tối, nhỏ Ly lại ghé qua chơi, ngồi nói chuyện linh tinh chứ cũng không có gì đặc biệt. Thi thoảng bạn bè, chị Thủy cũng có ghé qua uống nước chơi, tuy nhiên vụ việc được ai đó gửi đồ ăn mỗi đêm khiến nó hoàn toàn dành mọi sự quan tâm, quên hết mọi việc khác diễn ra hằng ngày. Suốt tuần này cũng vậy, mỗi đêm ông xe ôm vẫn đều đều mang đồ ăn qua đúng giờ nó tan ca làm. Sang đến tuần liên tục thứ hai này, dường như việc này trở nên quen thuộc đối với nó và cả mọi người trong quán nửa. Không còn ai hỏi hay bàn tán về việc này, cả nó cũng không còn thắc mắc quá nhiều mặc dù danh tính, mục đích của chủ nhân mấy món ăn này vẫn hoàn toàn bí ẩn đối với nó.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top