Hôm nay vẫn là anh Phan Đắng Lòng kể chuyện biết rồi khổ lắm nói mãi về thực phẩm bẩn và các con số người chết do ung thư biết nhảy múa; về "dòng nước phương Bắc" và những cái bụng quan tham ăn mãi không biết no. Nhưng hơn cả là cảm giác hoang đường khi nghe đề xuất cải cách tiền lương để bụng quan tham nhỏ lại và sự hoang mang về một khái niệm lãng phí mới: Lãng phí niềm tin!


1. Ai cũng làm tốt cả, nhưng vì sao dân vẫn ăn bẩn?
Nhân chuyện ở Vũng Tàu vừa có phát hiện một cơ sở chế biến cà phê bẩn từ đậu nành và hóa chất có xuất xứ từ Trung Quốc, ông chủ nhãn hiệu cà phê Thái Hòa lên báo “vạch mặt” chi tiết những hóa chất “chết người” được dùng chế biến cà phê bẩn lâu nay.
 Một số phụ gia độc hại được các hộ kinh doanh bất chính hòa trộn vào càphê.
Ông bảo do thói quen của người tiêu dùng Việt thích uống cà phê có 4 đặc điểm “đặc, đắng, sánh, bọt” nên các hộ sản xuất thường pha trộn nhằm đáp ứng thị hiếu, “gu” thưởng thức của người dùng.
Theo đó, đặc = đường cháy cộng tinh bột nhiều loại; đắng = hạt cau và thuốc ký ninh dùng điều trị sốt rét; sánh = bằng chất tạo sánh CMC và bột ngô, bột đậu nành; bọt = hóa chất công nghiệp, chất tạo bọt Sodium Lauryl Sunlfate có có trong nước rửa chén, dầu gội đầu.Và tất cả đều là những hóa chất độc hại, gây bệnh ung thư!
Thật ra thì những thông tin của ông chủ Thái Hòa đã rất cũ, vì theo nhà cháu tận mắt chứng kiến, bây giờ không còn ai dùng hạt cau hay bột đậu để tạo đắng, tạo bọt cho cà phê nữa mà tất cả đều được thay bằng một loại hóa chất nước xuất xứ từ Trung Quốc. Cũng như nước mắm và rượu trắng, cứ hòa vào nước lọc, lắc lắc là muốn đắng có đắng, muộn bọt có bọt, muốn rượu có rượu, muốn nước mắm có nước mắm!
Khủng khiếp như vậy nhưng trên diễn đàn Quốc hội, Bộ trưởng Bộ Nông lại khẳng định là đã chặn đứng nguồn cung từ bên ngoài, rằng đã phối hợp với Bộ Y hết sức nhịp nhàng và chặt chẽ. Tiện thể Bộ Y giảm nhẹ tình tiết rằng ung thư mỗi năm 150 nghìn người mắc và 75 nghìn người chết đâu mỗi do thực phẩm bẩn mà còn do ô nhiễm môi trường…
Ung thư thì nhiều nguyên nhân lắm, riêng thực phẩm thì các bộ liên quan đều làm rất tốt, rất nhịp nhàng… Nhưng không ai trả lời được câu hỏi của Bí thư Thành ủy HCM Đinh La Thăng: “Anh Phát và chị Tiến nói các bộ phối hợp với nhau rất tốt, nhưng tại sao dân vẫn phải ăn bẩn?".
Tại sao nhỉ?
Đắng lòng quá các mẹ ạ!
2. Chúng ta đã làm gì ngoài ngồi chờ “dòng nước phương Bắc”?
ĐBSCL những ngày này vẫn quay quắt trong đỉnh hạn trong khi “dòng nước phương Bắc” dự kiến phải ngày 4.4 mới về tới. Và thời gian chờ đợi “dòng nước phương Bắc” đã vô tình lộ ra nhiều thực trạng và câu hỏi đắng lòng.
 Đến nay, đã có hàng trăm ngàn hécta lúa bị chết do hạn hán và xâm nhập mặn gây ra.
Ví như từ năm 2000-2011, khả năng trữ lũ của vùng Tứ Giác Long Xuyên đã bị giảm đến khoảng 4,7 tỉ mét khối do việc xây dựng ô đê bao khép kín ở vùng này với diện tích hơn 1.000km2.
Như vậy, ĐBSCL mất đi 4,7 tỉ mét khối nước để đẩy mặn trong mùa khô cho vùng ven biển. Hóa ra một phần đại hạn lần này lại đến từ “nhân tai”!
Ví như có sự khác biệt rất lớn về nhận thức và cách thức chuẩn bị để ứng phó với nguy cơ này. Bằng chứng là ngay từ khi Trung Quốc bắt đầu xây dựng các con đập lớn trên sông Mekong thì Thái Lan đã ngay lập tức có biện pháp ứng phó.
Trong nhiều năm, Thái Lan đã bắt đầu xây dựng hệ thống thủy lợi bao gồm hồ chứa và hệ thống dẫn nước khá quy mô và đồ sộ sử dụng nước từ các phụ lưu của sông Mekong và hiện đang phát huy tác dụng chống hạn.
Còn Việt Nam thì gần như ngược lại. Chúng ta đã gần như không làm bất cứ điều gì để ứng phó với nguy cơ hạn hán được đánh giá là nghiêm trọng nhất trong vòng 100 năm trở lại đây và hậu quả như hôm nay là điều đã được cảnh báo trước!
Nước đến chân mới nhảy không chỉ có trong câu chuyện hạn hán, mà còn là sự quen thuộc trong cách xử lý các vấn đề của nền kinh tế thường thấy trong những năm qua.
3. Vay tiền doanh nghiệp để lát… vỉa hè
 Cổng trường “khủng” ở Trường THCS Xuân Hóa.
Tờ Thanh Niên vừa phát hiện huyện Minh Hóa (Quảng Bình) là một trong các huyện nghèo nhất trên cả nước nhưng lại có rất nhiều công trình lãng phí.
Ví như một trường tiểu học xây cái tường rào hết 616 triệu đồng, cổng trường 174 triệu đồng và sân bê tông đến 587 triệu đồng. Đến mức người trong cuộc cũng thừa nhận là “xây xong mới thấy to, hơi phô trương…” trong lúc trên địa bàn huyện còn hàng chục phòng học tạm bợ, xơ xác. 
Lãng phí kiểu huyện nghèo ở miền núi như Minh Hóa vừa giận vừa thương. Nhưng nghe thông tin này thì các mẹ có thể “lên máu”: Quận 1 TPHCM vừa thống nhất kế hoạch toàn bộ vỉa hè thuộc 134 tuyến đường trên địa bàn sẽ được lát đá granite, đồng bộ hệ thống hạ tầng với tổng kinh phí ước tính khoảng 1.000 tỷ đồng!
Theo lời ông Chủ tịch quận thì số tiền 1000 tỷ đồng là do “các doanh nghiệp cam kết sẵn sàng bỏ tiền ra đầu tư và quận sẽ trả chậm trong 3-5 năm, không tính lãi suất”!
Nghe qua cũng có thể tặc lưỡi, nhưng lại thấy ngậm đắng nuốt cay thế nào đó khi nhìn lại thực tế vỉa hè nhiều tuyến đường ở quận 1 TPHCM hiện còn chất lượng và sạch đẹp hơn nền nhà của ối quần chúng nhân dân ở chính quận 1.
Hay bức ảnh bệnh nhân nhi phải lóp ngóp bò ra ở gầm giường để “chào Bí thư” khi ông Đinh La Thăng đến thăm một bệnh viện ngay trung tâm thành phố. 
Nợ không lãi cũng là nợ. Và thay vì vay nợ để làm đẹp thì có thể dùng để làm điều gì đó có ích hơn, ặn no và chữa bệnh chẳng hạn! 
4. Bụng quan tham ăn không biết no
Tờ Phụ nữ TPHCM vừa có cái tít khá ấn tượng là “dạ dày to hơn con chữ” để nói về hàng loạt vụ ăn ăn chặn tiền giáo viên và cả bữa ăn của học sinh nghèo trên khắp cả nước thời gian qua mà mới nhất là của hiệu trưởng Trường Tiểu học Hàm Thạnh 1 ở Bình Thuận với số tiền ông này tư túi là 45 triệu đồng!
Gần trường học là bệnh viện. Hôm qua, TAND TPHCM đã xét xử nguyên Nguyên giám đốc Bệnh viện Bưu điện về hành vi lập khống 13 nghìn hồ sơ để chiếm hàng chục tỷ đồng trong khi hoạt động của bệnh viện này rất khó khăn về kinh phí vì chủ yếu dựa vào kinh phí hỗ trợ của VNPT!
 Nguyên giám đốc Bệnh viện Bưu điện bị truy tố vì đã chiếm đoạt hàng chục tỷ đồng của Nhà nước.
Quan to ăn to, quan nhỏ ăn nhỏ, “họ ăn không chừa thứ gì” như thừa nhận cay đắng của Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan. Và hôm qua trên diễn đàn Quốc hội, có đại biểu nói rằng Việt Nam không cải cách tiền lương (ý là tăng lương) thì sẽ khó chống được tham nhũng và cửa quyền, nhưng cải cách như thế nào, tăng lương cho cán bộ đến bao nhiêu thì bụng đủ no để không thèm tham nhũng nữa thì không thấy đề xuất!
Tham nhũng do đâu? Do bụng quan tham ăn mấy cũng thấy no! Nhưng vì sao bụng quan tham lại ăn mấy cũng không thấy no? Nhà cháu không trả lời được bởi bệnh này y học bó tay! Bởi vậy lương của các quan có cải cách lên ngàn tỷ đồng/ tháng thì vẫn ăn không thấy no và vẫn tham nhũng như chưa hề được tham nhũng các mẹ ạ!
5. Có niềm tin đâu mà lãng phí?
Trên diễn đàn Quốc hội mới đây, dân biểu Đỗ Văn Đương (TPHCM) nêu nghịch lý trong khi thu ngân sách chỉ 1 triệu tỷ đồng mỗi năm thì riêng chi lương thường xuyên cho cán bộ hành chính đã hết 400 nghìn tỷ đồng.
Đó là sự lãnh phí đến từ việc không tinh giảm được biên chế hay còn gọi là đuổi việc cán bộ bất tài.
Nghe xong không thể không liên tưởng đến nhận xét của ông Stuart Schaag - Tham tán thương mại (Đại sứ quán Mỹ) nhận xét trước đó mấy hôm về “bệnh mới” của quan chức Việt: Bệnh ngồi nhiều!
Ông Stuart Schaag cho rằng, quan chức, lãnh đạo địa phương của Việt Nam hãy mau rời khỏi bàn làm việc, đừng ngồi mãi ở văn phòng, phải chủ động tìm đến hội nghị quốc tế để gặp gỡ nhà đầu tư tiềm năng mà "chào hàng". 
Cũng không thể nào quên được lý giải của ông Trần Ngọc Duy – Trưởng phòng Nội vụ quận Nam Từ Liêm (Hà Nội) than thở cán bộ quận ông phải làm việc từ 12-14 tiếng/ ngày và 9h tối cơ quan vẫn còn sáng đèn!
Nhưng nhà cháu thích cách lý giải của ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội: Bản chất của quan chức Việt xuất thân chủ yếu từ nông dân, chịu ảnh hưởng tư tưởng phong kiến nên hễ có chút quan là phải có người phục vụ. Họ cần người tham mưu để điều công việc. Và sâu xa nhất là bản chất quan liêu, tư tưởng hễ làm quan thì nghĩ tới chuyện hưởng thụ.
Quan chức toàn vậy nên dân biểu Nguyễn Thị Quyết Tâm của TPHCM hôm trước than thở: Điều khiến nhân dân đang giảm sút niềm tin chính là việc triển khai thực hiện, nói không đi đôi với làm.
Và “trong những cái lãng phí thì lãng phí nhất là giảm sút niềm tin của nhân dân”, dân biểu Tâm nói.
Thật ra thì làm gì có niềm tin mà lãng phí?
..và tại đây.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top