- Vụ việc lùm xùm suốt hơn 2 tháng nay quanh việc cô hiệu trưởng đi taxi làm học trò lớp 2 gãy chân, chưa thấy có một lời hối lỗi. 

 

Những ngày đầu năm này, ngành giáo dục Hà Nội có một câu chuyện buồn tê tái, đó là chuyện cô Hiệu trưởng trường tiểu học Nam Trung Yên bị đích thân ông Nguyễn Đức Chung- Chủ tịch UBND TP Hà Nội yêu cầu đình chỉ chức vụ để làm rõ việc có hay không chuyện cô ngồi trên xe taxi đi vào sân trường, đâm gãy chân em bé lớp 2.
Tai nạn xảy ra là 1 điều đáng tiếc, vết gãy xương đùi của cháu bé rồi thời gian sẽ làm liền sau khi trải qua những ca phẫu thuật đau đớn. Nhưng niềm tin vào sự trung thực của một môi trường giáo dục, niềm tin vào tình người, tình thầy trò thì đã bị đổ vỡ.
Sau khi tai nạn xảy ra vào ngày 1-12-2016, cô hiệu trưởng đã phát phiếu thăm dò cho cả trường để yêu cầu giáo viên, học sinh cho biết có thấy chiếc xe nào đi vào sân trường ngày hôm đó không, kết quả là 100% phiếu thu về là không, không có chiếc xe nào hết. Bé lớp 2 tự chơi và tự ngã trên sân trường.
Ngày hôm qua, 14-2, thông tin cho biết công an TP Hà Nội đã tìm ra người lái taxi này, người đàn ông đã thừa nhận có lái taxi vào sân trường ngày hôm đó, có va “cục” vào 1 em học sinh, em bé ngã ra nhưng các cô trong trường bảo không có chuyện gì đâu, và ông ra về. Vợ người lái taxi cũng đã tìm đến nhà nạn nhân để xin lỗi về tai nạn không may do chồng mình gây ra.
Còn cô hiệu trưởng thì sao?
Sau cuộc phát phiếu thăm dò mang về kết quả “trắng án, sau rất nhiều lần đối chất thì cô cho biết đã sực “nhớ ra” ngày hôm đó ngồi trên xe taxi đi vào sân trường. Nhưng cô không thừa nhận xe va vào trò dẫn đến gãy chân, không đến hỏi han tình hình em. Và mới nhất, lại có thêm một lá đơn của cán bộ, giáo viên trong trường “kêu oan” cho cô.
Tôi đọc những thông tin này mà thấy buồn tê tái. Buồn cho sự thật, buồn cho tình người, buồn cho tình thầy trò, buồn cho nhân cách của nhiều người trong môi trường giáo dục. Dù không muốn có những kết luận kiểu quy chụp, nhưng những sự việc thế này, đã làm cho đạo đức xã hội xuống cấp, làm cho xã hội mất niềm tin, không còn biết tin vào đâu.
Trung thực với lỗi mình vô tình gây ra, có khó lắm không? Nếu cô hiệu trưởng ngay từ đầu thừa nhận mình ngồi trên chiếc taxi đó, chuyện sẽ không bức xúc, lùm xùm đến tận bây giờ, tốn bao nhiêu giấy mực của báo chí. Nếu cô hiệu trưởng có thái độ thương xót tai nạn của học trò, cô tìm đến nhà thăm hỏi em, chia sẻ với cha mẹ em, câu chuyện đã không bị đẩy đi xa đến mức như hiện nay.
Đứng trước một sự thật mười mươi, người ta vẫn cố tình khỏa lấp, cố tình che giấu, đậy điệm một cách vô liêm sỉ và trắng trợn, thử hỏi người đó còn xứng đáng đứng trên bục giảng để nói ra những lời hay ý đẹp răn dạy học trò nữa hay không?
Sự tha hóa trong đạo đức con người đã là đáng sợ, sự tha hóa đạo đức trong hàng ngũ những người đứng trên bục giảng còn đáng sợ hơn, bởi nó ảnh hưởng đến nhiều lứa học trò đang hình thành nhân cách làm người.
Tôi tin rằng, đọc câu chuyện này, những phụ huynh có con đang theo học tại trường tiểu học Nam Trung Yên sẽ là những người buồn nhất. Họ sẽ nói ra sao với con mình về cô hiệu trưởng nhà trường? Nói ra sao về những thầy cô giáo đã điền vào phiếu để khẳng định không có chiếc xe taxi nào đi vào sân trường ngày hôm ấy?
Có cái hố nào mà chui vào, khi những người lớn dối trá, thẳng tay giết chết sự thật phải đối mặt với những đôi mắt trong trẻo, ngây thơ của lũ trẻ con?

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

loading...

 
Edu dị truyện ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top